Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

***

Tô Anh trốn trong căn hộ nhỏ của Bánh Bao Đậu, đanh thép dặn, nếu Bánh Bao Đậu dám cho Tống Đĩnh Ngôn biết cô đang ở đâu thì hai người sẽ tuyệt giao ngay tức khắc.

Bánh Bao Đậu đáng thương chẳng hay chuyện gì đã xảy ra, thử hỏi cô song cô chịu không nói, cô nhảy phắt lên giường bạn, trút giận lên con gấu bông khổng lồ mà bạn thích nhất.

Bánh Bao Đậu nước mắt lưng tròng gửi gấu đen lời xin lỗi chân thành, xoay người vùi đầu lên ghế sô-pha nhắm mắt làm ngơ.

Ai ngờ đến lúc ăn tối, Bánh Bao Đậu lại nhận được điện thoại từ Tống Đĩnh Ngôn. Cô nàng không biết anh lấy số di động của mình từ đâu, sửng sốt mất mấy giây sau mới nhận cuộc gọi.

“A… Alô, thầy Tống ạ.”

Đầu bên kia vào thẳng vấn đề, “Tô Anh có ở bên nhà em không?”

“Bạn ấy… Bạn ấy…” Bánh Bao Đậu líu lưỡi, ngẩng đầu trông thấy người nào đó ra dấu cắt cổ với vẻ hung tợn, cô nàng ngoan ngoãn nuốt nước bọt, “Bạn ấy không có ở đây ạ.”

“Vậy à.” Người đàn ông không gắng hỏi gặng mà nhẹ nhàng bảo: “Nếu em có gặp bạn ấy thì phiền em bảo bạn ấy gọi lại cho thầy nhé.”

“Dạ vâng ạ.”

Sau khi cúp máy, Bánh Bao Đậu vội nhập vai người hòa giải, “Mày dỗi cả ngày nay thế cũng đủ rồi, đừng quá đà quá kẻo thầy Tống…”

“Kẻo thầy Tống làm sao?” Tô Anh nổi giận, rít từng từ qua kẽ răng, “Cấm mày sau này nhắc đến ông ấy, tao chính thức tuyên bố, tao không cần ổng nữa!”

“Khụ khụ khụ… Bộ mày không tiếc à?”

“Có gì mà phải tiếc?”

Tô Anh càng nghĩ càng bực, hóa ra anh còn chẳng coi cô như bạn gái, thế thì cô là cái gì?

Bạn tình của anh chắc?

Bánh Bao Đậu thấy cô không ngừng lẩm bẩm, lo lắng đưa tay sờ trán cô, “Anh Đào, nếu tâm lý của mày có…”

Tô Anh ném cho cô nàng một cái nhìn tóe lửa, cô nàng tức khắc im re, giơ tay tỏ ý đầu hàng.

“Mày mà dám tuồn tin tao ở đây…” Cô tóm lấy con gấu bông, lúc lắc cổ nó như đang cảnh cáo bạn.

Bánh Bao Đậu sợ toát mồ hôi lạnh, lắc đầu như trống bỏi, “Gan tao bé lắm, mày đừng làm tao sợ.”

Người con gái thở phì phò, ôm gấu bông lên giường vần vò đấm đá. Bánh Bao Đậu uống một ngụm nước, tự an ủi bản thân, mặc dù lúc này Tô Anh vô cùng đáng sợ nhưng cũng đáng yêu đấy chứ, hồn nhiên như một thiếu nữ đích thực vậy.

Mấy ngày nay, Tô Anh thường say ngủ trong lòng Tống Đĩnh Ngôn, bỗng chốc thiếu đi vòng ôm nóng bỏng, cả người cô cứ bứt rứt không thôi, Bánh Bao Đậu nằm bên cạnh đã ngáy vang trời mà cô vẫn còn đang trợn mắt ngắm trần nhà và đếm cừu.

Cô không khỏi thở dài, thói quen quả là một thứ phiền phức, đã giận đến mức này rồi mà cô vẫn còn nhung nhớ hơi ấm nơi anh.

Ngày hôm sau.

Khi Tô Anh từ từ tỉnh giấc, Bánh Bao Đậu đã rời giường từ lâu, cô mơ màng đứng dậy vào nhà vệ sinh rửa mặt, sau đó mở cửa phòng. Vừa định cao giọng gọi tên bạn, cô nhìn xuống, bắt gặp người đàn ông đang nhấp cà phê trên sô-pha.

Cô sửng sốt nín thở, vài giây sau vội đóng cửa phòng, không may là anh đã kịp luồn tay vào chắn trước.

Mặt cô đỏ bừng lên: “—— Anh ra ngoài đi.”

Dẫu Tô Anh có phản kháng thật thì cũng chẳng phải là đối thủ của Tống Đĩnh Ngôn, anh nghiêng người lách vào phòng, sau đó cầm tay cô cùng đóng cửa. Cúi đầu nhìn người con gái với mái đầu rối tung đang ngó anh trừng trừng, không hiểu sao anh bỗng thấy mừng vui.

“Giận anh suốt cả đêm rồi mà vẫn chưa nguôi à?” Anh khẽ dỗ dành, bước đến định ôm cô, nhưng cô lại lùi về một bước.

“Ai… Ai thèm giận anh…”

Thân hình cao lớn áp sát, giam cô trong góc tường, Tống Đĩnh Ngôn cười hỏi: “Không giận anh? Thế sao em lại tắt máy?”

Cô ngẩng đầu, cố ý nói lời cay nghiệt, “Vì em không muốn anh nữa, chúng ta đường ai nấy đi đi.”

“Ồ?” Anh giữ bờ vai cô, hít sâu một hơi vờ phẫn nộ, cố ý nhíu mày, gương mặt dịu dàng lộ vẻ giận dữ: “Tán cho đã đời rồi chạy mất hút là thế này đây phải không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận