Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chị, chị sợ em sao?”

Anh ngơ ngác nghiêng đầu, nở một nụ cười trong sáng vô hại.

“Không ……”

Chính là loại ánh mắt này, loại biểu tình này, phảng phất một giây kế tiếp liền có thể giết chết cô, ký ức bị ép cho hắn khẩu giao quá sâu, lại bị cái tát kia làm cho đau đớn, đều làm cô giờ phút này nhịn không được khóc ra tiếng.

Cô có bao nhiêu kiên cường, cũng không có một chút cường tráng, thậm chí ở trong lao ngục đều phải cẩn thận, vì cái gì về sau phải đối mặt với loại người vô nhân đạo như vậy.

“Chị, đừng khóc, đừng sợ tôi” Anh đưa tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô.

Tay kia đưa trái cây đến miệng, giây tiếp theo, thanh âm đột nhiên trầm xuống lạnh như băng.

“Còn dám sợ tôi, bây giờ tôi đem quả táo này nhét vào trong cổ họng của chị, chị ngoan ngoãn ăn một mình, hay là chờ tôi làm?”Tô Phàm rưng rưng nước mắt, chậm rãi há miệng nuốt xuống quả táo giòn ngọt.

Hắn vui vẻ cười nói: “Lúc này mới ngoan, tôi rất thích bộ dáng nghe lời của chị, nhưng tôi không thích xưng hô cừu con trước kia, hay là đổi xưng hô đi! Có thể kêu tôi là sói xám nhé, cừu con thì bị người ăn thịt, còn tôi thì muốn ăn chị”

“Hmm… khụ, khụ.”

Cô ho sặc sụa, Hạ Hạo Nguyên vội vàng vỗ lưng cô trấn an cô.

“Tôi còn quên mất chị bị đau họng không nói được, đợi chị nói được, chúng ta lại nói tiếp chuyện này ”

“Gần đây chú nhỏ có việc phải làm, mấy ngày nay đều là tôi mang trái cây tới cho chị ăn nha”

Cổ họng của cô phải mất một tuần mới dần dần tốt lên, mỗi ngày đều bị nhốt như heo, ngoại trừ đi vệ sinh không bao giờ được phép ra khỏi giường, cuộc sống tưởng như bình thường này gần như khiến cô phát điên.

Cuối cùng, khi cô đến cầu xin Lữ Nhất một lần nữa, anh đã đồng ý để cô đi làm.

“Anh có thể hiểu em không muốn ở trong phòng nhỏ ngây ngốc, nhưng đừng quên, anh ở văn phòng nhất cử nhất động đều có thể nhìn thấy em, đừng làm những chuyện khác người kia, em hẳn là biết ý của anh”

Thanh âm của hắn cảnh cáo, Tô Phàm mở cửa xe, không nói một lời xuống xe, cũng không quay đầu lại.

Lữ Nhất nhìn bóng lưng cô đi vào, luôn cảm thấy quyết định này là sai lầm, không nên để cô đến làm việc.

Nhưng nếu không làm như vậy, chẳng phải là vi phạm lời hứa lúc trước hứa hẹn với cô ấy sao.

Cô vừa bước vào cổng đã có rất nhiều ánh mắt xung quanh nhìn cô với nhiều cảm xúc khác nhau.

Cô vô thức bước vào thang máy đặc biệt và nhấn nút đóng cửa, lúc đó cô mới nhận ra mình đã phạm phải sai lầm lớn như thế nào.

Không cần hoài nghi, nhất định sẽ có người truyền lưu chuyện cô được bao dưỡng.

“Tô chủ quản……”

Trợ lý cầm tài liệu khẩn trương đi tới, “Ừm, tôi có chuyện muốn nói với cô”

“Chúng ta hãy nói chuyện trong văn phòng.”

Cô còn chưa kịp nói chuyện, phía sau đột nhiên có người ngăn lại, “Tô chủ quản”

Tô Phàm dừng bước, quay đầu lại nhìn thấy hai nữ nhân viên không mang phù hiệu, không biết thuộc bộ phận nào.

“Có chuyện gì vậy?”

Người phía trước chỉ chỉ phòng trà bên cạnh, “Chúng tôi có chuyện muốn hỏi cô, cô tới có tiện không?”

“Có thể.”

Trợ lý phía sau muốn vươn tay ngăn cản, “Tô—”

Người phụ nữ phía sau nhìn cô chằm chằm, cô sợ hãi ngậm miệng lại.

‘ ca ’

Người phía sau đóng cửa lại, tiếng khóa cửa đặc biệt lanh lảnh.

Cô hơi khó hiểu, vừa định quay đầu nhìn sang thì đột nhiên bị một cốc nước sôi tạt thẳng vào mặt.

Theo bản năng, cô vội vàng lấy tay che mặt, nghe được vài tiếng cười vui vẻ.

“Tô chủ quản, ôi không, tôi không nên gọi cô là vợ của ông chủ sao? Cô giúp chủ tịch đoạt Tập đoàn An Vũ , nên hắn nhìn trúng tài hoa của cô, nên bao nuôi cô?”

Nước nóng dần dần bốc hơi trên da, và nét mặt đau đớn trở nên gớm ghiếc.

Đột nhiên, cô lại nghe thấy tiếng nước, rõ ràng là đang tiếp nước, cô sợ giây tiếp theo sẽ dội vào người cô.Một người phụ nữ tóc ngắn khuấy chất lỏng trong cốc cà phê, tấm tắc nói:

Bình luận (0)

Để lại bình luận