Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sáng hôm sau, khi Tinh Thần tỉnh dậy trong vòng tay Phó Hoành (hắn đã kiên quyết không cho cô về phòng mình), Âu Tỉ lại xuất hiện với vẻ mặt tươi rói.
“Chào buổi sáng cặp uyên ương. Đêm qua chắc mặn nồng lắm nhỉ?”
Tinh Thần đỏ mặt tía tai, vội vàng vùng ra khỏi vòng tay Phó Hoành, chỉnh lại quần áo xộc xệch. Phó Hoành trừng mắt nhìn bạn mình, vẻ mặt không hài lòng vì bị phá đám.
“Cậu đến làm gì?”
“Đến báo tin vui chứ làm gì. Cảnh sát đã tóm gọn ổ nhóm ‘Miêu Nhãn’. Mụ Sophia và đám tay chân đều đã bị bắt. Em dâu an toàn tuyệt đối rồi.” Âu Tỉ nháy mắt với Tinh Thần.
Tinh Thần thở phào nhẹ nhõm. Cơn ác mộng cuối cùng cũng chấm dứt.
“À, còn chuyện này nữa.” Âu Tỉ quay sang Tinh Thần, vẻ mặt bỗng trở nên nghiêm túc giả tạo. “Em dâu, em có muốn biết câu tiếng Ý mà Fran bắt em đọc trong nhà thờ có nghĩa là gì không?”
Tinh Thần ngước nhìn Phó Hoành. Hắn quay mặt đi chỗ khác, vành tai hơi ửng đỏ.
“Anh ấy nói… đó là nghi thức cầu nguyện.” Cô lí nhí đáp.
“Cầu cái con khỉ!” Âu Tỉ cười phá lên. “Câu đó là: Ti amo, cosi io ti sposo – Anh yêu em, vì vậy anh cưới em. Đó là lời cầu hôn và thề nguyền trực tiếp nhất, lãng mạn nhất đấy!”
Trái tim Tinh Thần lỡ một nhịp. Cô nhìn Phó Hoành, người vẫn đang cố tình lảng tránh ánh mắt cô.
“Ra ngoài!” Phó Hoành gầm lên với Âu Tỉ.
Âu Tỉ cười ha hả, giơ hai tay đầu hàng rồi chuồn lẹ ra khỏi phòng, không quên đóng cửa lại cẩn thận.
Không gian trong phòng trở nên tĩnh lặng, ngượng ngùng. Tinh Thần đứng đó, tay xoắn vào vạt áo, không biết phải nói gì.
“Lại đây.” Phó Hoành lên tiếng, giọng vẫn lạnh lùng nhưng không giấu được sự bối rối.
Tinh Thần bước lại gần giường.
“Em tin lời cậu ta sao?” Hắn hỏi, ánh mắt dán chặt vào cô.
“Tôi…” Tinh Thần ngập ngừng. “Anh… anh thực sự yêu tôi sao?”
Câu hỏi ấy treo lơ lửng trong không khí. Phó Hoành nhìn sâu vào mắt cô, đôi mắt đen láy chứa đựng cả một bầu trời tâm sự. Hắn không trả lời bằng lời nói. Hắn vươn tay, kéo cô cúi xuống.
Môi hắn tìm đến môi cô, không phải là sự chiếm đoạt thô bạo như mọi khi, mà là một nụ hôn dịu dàng, triền miên, chứa đựng sự khao khát và nâng niu vô bờ bến.
“Ưm…” Tinh Thần khẽ rên, đôi môi hé mở đón nhận hắn.
Đầu lưỡi hắn len lỏi vào khoang miệng cô, quấn quýt, trêu đùa, nếm trải vị ngọt ngào mà hắn đã nhớ nhung đến phát điên suốt những ngày qua. Hắn hôn cô như thể cô là nguồn sống, là không khí, là liều thuốc giảm đau duy nhất cho hắn lúc này.
Nụ hôn kéo dài, nồng nàn đến nghẹt thở. Hơi thở của cả hai trở nên dồn dập, nóng hổi. Bàn tay Phó Hoành luồn vào trong áo cô, vuốt ve tấm lưng mịn màng, rồi trượt dần ra phía trước, bao trọn lấy bầu ngực mềm mại.
“Đừng…” Tinh Thần hổn hển đẩy nhẹ vai hắn. “Anh đang bị thương…”
“Mặc kệ.” Hắn thì thầm vào môi cô, giọng khàn đục đầy dục vọng. “Tôi muốn em. Ngay bây giờ.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận