Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không phải, chỉ là tôi không biết, vì sao phải khen thưởng cho tôi, tôi không có làm gì cho anh , hơn nữa, tôi còn cắn bị thương ngón tay anh.”

“Con mẹ nó.” Trong miệng bài trừ tới một câu thô tục, hắn nảy sinh ác độc dùng răng cửa gặm quả đào, xem trái đào là cô, nhấm nuốt ở giữa hàm răng, nước miếng văng khắp nơi.

“Tôi ra lệnh cho em, ăn!”

Mí mắt Rina rũ xuống, ngoan ngoãn lên tiếng: “Được.”

Quả nhiên vẫn là phải kiên cường răng dạy, gia hỏa này căn bản chính là ăn cứng mà không ăn mềm.

Hừ, cùng miệng của em ấy giống nhau, thích ăn dương vật cương lên.

Nhìn cô ăn từng miếng thật cẩn thận, coi quả đào như trân bảo , quả đào ở trong tay cô thật được trân quý, có được không dễ, thậm chí không dám mở to miệng để ăn, mỗi lần nhai một chút, bị nước sốt làm nhòe màu môi, chỉ vậy đã thật dụ hoặc muốn đem cô tiến vào tâm khảm , chiếm hữu riêng cho mình.

Hai chân Hòa Uyên gác lên trên bàn trà, đôi giày thể thao màu trắng sạch sẽ, –ca ca– chỉ cắn vài cái liền đem quả đào trong tay gặm xong rồi.

Sau đó liền đem hạch vứt thật xa , loảng xoảng một tiếng, chính xác ném vào bên trong thùng rác bên cạnh giá áo.

“Ai, Rina, đã cho em quả đào ăn, có phải em nên báo đáp gia một chút hay không.”

Cô liếm cánh môi ửng hồng căng mọng ngẩng đầu lên nhìn, biết hắn thích nghe xưng hô gì: “Chủ nhân muốn nô lệ báo đáp như thế nào?”

“Đơn giản thôi.” Hắn hít hít cái mũi, lại dùng ngón trỏ sờ sờ ở dưới, tránh đi ánh mắt cô, có chút thẹn thùng.

“Lại đây, quỳ tốt rồi tôi nói cho em biết.” Cô đem quả đào cắn ở trong miệng, bò qua quỳ gối ở bên người hắn.

Ngón tay thon dài, từ đỉnh đầu xẹt qua đến bên sườn gương mặt cô, ôn nhu qua lại vuốt ve khuôn mặt non nớt, bị đánh sưng, được đến an ủi, trong lúc vô ý có chút thoải mái.

“Muốn báo đáp gia sao, đặc biệt đơn giản, gia liền muốn một thứ.”

Rina cắn quả đào, nhìn hắn một cách khó hiểu, trong đôi mắt đào hoa ấp ủ ôn nhu, cẩn thận nhìn ngực của cô để đánh giá, ngón tay quấn lấy sợi tóc vân vê, trượt theo mái tóc dài thướt tha, dừng lại ở phía dưới cổ trên ngực cô , vòng quanh vú, đánh nhẹ vài cái.

“Cái này đi.”

“Tôi muốn.” Hắn nói từng chữ rõ ràng, sợ côn ghe không rõ, cố ý tăng thêm hai chữ.

Rina đem quả đào trong miệng đặt ở trong lòng bàn tay: “Chủ nhân là muốn tâm của tôi sao?”

Từ xoang mũi Hòa Uyên phát ra tiếng cười, nheo cả mắt lại : “Không phải em hiểu rất rõ rồi sao?”

“Nhưng mà tôi lại không có tâm.”

“Người đều có tâm, sao em lại không có tâm?”

“Chủ nhân đã nói, tôi không có tâm, cũng không thể có tâm.”

Chủ nhân chủ nhân, lại mẹ nó là chủ nhân.

“Tôi hiện tại mới chính là chủ nhân của em! Tôi nói muốn em phải đưa, nghe không rõ?”

Rina không hiểu: “Anh thích tôi sao? 4301.”

Khóe mắt của hắn tức khắc nhếch lên: “Tôi không tin những lời này em hiện tại mới hiểu, chẳng lẽ lúc trước em không biết?”

Nhìn cô liền cảm thấy bối rối, trước nay không có hứng thú với điều gì lại luôn muốn dán chặt cô, hắn liền hiểu hắn thật lòng thích cô rồi. Bởi vì sợ cô cười nhạo mà không dám nói ra, kết quả cô biết chẳng qua là không thèm phản ứng lại mà thôi.

Cho dù muốn chê cười hắn cũng được, loại tình cảm ngây thơ này lan tràn ra khắp cơ thể,trái tim hắn chắc chắn đã rung động rồi.

“4301, anh không thể thích tôi.”

“Con mẹ nó dựa vào cái gì mà nói tôi không thể!” Hòa Uyên đứng thẳng người về phía cô, rống giận một hồi: “Em nói cho tôi biết, tôi có chỗ nào không xứng với em! Ở trong trường học này cùng tôi làm cộng sự, không tốt hơn là đi làm nơi trút giận của người khác sao? Có tôi che chở em, em sợ cái gì!”

“Không phải, tôi không phải có ý này.”

“Tôi là nô lệ, anh không thể thích nô lệ, bất luận một nô lệ nào đều sẽ không có kết cục tốt.”

Hắn thở hổn hển ngồi ở chỗ kia, mặt hằm hằm rồi trừng mắt nhìn cô: “Em nói cho tôi biết, sao lại không có kết cục gì tốt?”

Cô lắc đầu: “Đối với anh không có chỗ tốt, tôi không có bất kì tư cách gì để anh thích , nếu tôi không phải nô lệ, có lẽ còn có thể có thể cùng anh nói chuyện tình yêu.”

“Mẹ nó ! em bớt làm bác sĩ chữa trị tâm lý cho lão tử đi!”

Hòa Uyên đoạt lấy quả đào trong tay cô, hướng về trán cô đập thật mạnh một cái: “Gia bực chết với em rồi, nếu không phải gia thích em, mỗi ngày gia sẽ đánh chết em!”

“Gia chỉ cho em thời gian ba ngày suy xét, hai chữ “cự tuyệt” này chưa ai từng có ai dám nói với gia, vì gia không muốn nghe !”

Quả đào trên mặt đất quay lòng vòng rồi ngừng lại ở phía dưới, bàn trà hắn lại không đủ hả giận.

Năm ngày sau chính là ngày đổi cộng sự. Cộng sự chẳng phân biệt lớp, chỉ cần là một nam một nữ liền có thể tạo thành, mỗi một nô lệ đều phải ở trong ký túc xá của mình chờ được phân nhóm, người dạy dỗ sẽ đi dò hỏi tổ đội.

Bình luận (0)

Để lại bình luận