Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bị thầy mang về phòng làm việc trừng phạt, trói tay bằng cà vạt trên bàn làm việc, ”Phát sinh chút gì đó với thầy” (phần 1)
Tống Nam Hà gần như là theo bản năng mở miệng, nhưng lời vừa đến mép lại bị cậu ta nuốt xuống.
Dù sao cũng đúng như lời Tô Mộc nói, cậu ta có tư cách gì chứ?
Nhất là khi ở trước mặt Lâm Tri Dịch.
Trước đây cậu ta thích Lâm Tri Dịch, cả ngày chạy theo phía sau Lâm Tri Dịch như cái mông, thậm chí còn vì muốn tăng thêm thời gian chung đụng một chút nên đã tham gia thi nghiên cứu sinh của Lâm Tri Dịch, kết quả còn chưa học được hai ngày, thời gian ở chung vẫn chưa tăng lên được bao nhiêu, Lâm Tri Dịch còn chưa thích lại cậu ta thì cậu ta đã cảm thấy mình vội vã thay lòng, người ta xem cậu ta như em trai, nhưng cậu ta lại lén lút dụ dỗ sư nương…
Nghĩ kỹ lại mới thấy đạo đức của mình thật ngắn, Tống Nam Hà cũng không phải loại người hoàn toàn không biết xấu hổ, thật ra tiểu thiếu gia có sĩ diện rất cao, vào những thời khắc thế này, đặc biệt là khi cậu ta một mực đem hết mọi chuyện lộn tùng phèo với Tô Mộc nói ra trước mặt Tống Nam Viên, Tống Nam Hà chỉ có thể chật vật ngăn cản từ ngữ, nuốt ngược vào bụng.
Tống Nam Viên không có lý do ngăn cản, cười híp mắt nhìn hai người: ”Nhắc đến mới nhớ, có vẻ đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy nửa kia của Lâm đại thiếu, thoạt nhìn tình cảm không tệ, còn đi làm cùng với Lâm đại thiếu, hôm nào có thời gian thì mọi người cùng nhau tụ họp một chút, đều là chỗ quen biết, sau này trong giới nhìn thấy cậu Tô cũng để lại mặt mũi cho Lâm đại thiếu.”
”Không cần, tôi đã không còn là người của nhà họ Lâm nữa, cũng sẽ không về giới, cậu ấy cũng vậy.” Lâm Tri Dịch nhàn nhạt nhìn Tống Nam Viên, thu hồi ánh mắt, trong ánh mắt mang theo dịu dàng nhìn Tô Mộc: ”Đi thôi.”
Tô Mộc đi theo, bởi vì không biết rốt cuộc Lâm Tri Dịch đã đến đây từ lúc nào? Cũng không biết Lâm Tri Dịch nghe được bao nhiêu? Trong lòng không khỏi chột dạ, vừa đi theo Lâm Tri Dịch, vừa không nhịn được dùng ánh mắt quét qua biểu cảm của Lâm Tri Dịch, trên gương mặt ít nhiều gì cũng mang theo những cảm xúc cẩn thận dè dặt.
Dáng vẻ vò đã mẻ lại sứt khi đối mặt với Tống Nam Hà trông chẳng có gì phải sợ với dáng vẻ bây giờ cứ như là hai người khác biệt.
Ánh mắt Lâm Tri Dịch sâu thẳm, khẽ nhắm mắt một cái.
”Lại đây.” Giọng nói của người đàn ông yên tĩnh, nghe không ra đúng sai.
Tô Mộc bước tới, suy nghĩ, vẫn là dè dặt cẩn thận, nắm tay Lâm Tri Dịch: ”Vợ…”
Âm thanh mềm nhũn cùng lấy lòng, làm bộ đáng thương gọi vợ.
Lâm Tri Dịch kiềm chế, đầu ngón tay khẽ giật, một lúc lâu mới quay mặt lại, dưới bóng râm chậm rãi cúi đầu, đôi môi hơi lạnh của anh từ tốn đặt xuống môi Tô Mộc, không cho phép từ chối.
”Ưm…” Môi bị chặn lại, Tô Mộc vì bầu không khí nặng nề vừa rồi không nhịn được muốn giải thích một phen, vừa định mở miệng thì đã bị chặn ngang, âm thanh phát ra lại biến thành nhỏ giọng rên rỉ như đang lấy lòng.

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận