Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô lại mơ thấy ác mộng, Tập Khanh Liêu khẽ lay người cô. Nhưng khi bàn tay hắn vừa chạm vào người cô thì toàn thân run rẩy không ngừng, nước mắt rơi lã chã. Cô không ngừng khóc lóc van xin.

Cô van xin hắn đừng hãm hiếp cô nữa, đừng đánh cô nữa, thả cho cô rời khỏi căn hầm tăm tối ẩm mốc đó.

Tập Khanh Liêu nghe được những âm thanh thổn thức nức nở của cô thì đau lòng vô cùng, nhưng hắn không dám ôm cô, lẳng lặng rút tay về. Không còn tiếp xúc thân mật, tâm trạng của Hoa Cẩn quả nhiên đã tốt hơn rất nhiều.

Cô mở choàng mắt ra, trong mắt còn đầy sự kinh hãi và lo lắng, ánh mắt hoảng hốt như chú nai con lạc mẹ, nhìn chằm chằm hắn.

“Hoa Cẩn, không có chuyện gì đâu, đây là bệnh viện.”

Cô đờ đẫn nhìn xung quanh, khung cảnh toàn là màu trắng, còn thoang thoảng mùi thuốc sát trùng. Mọi thứ đập vào mắt khiến cô dần dần trấn tĩnh lại.

“Đói bụng sao? Có muốn ăn gì không? Sáng nay anh nấu đồ ăn sáng cho em, đến giờ chắc đã lạnh rồi, nhưng vẫn có thể ăn. Nếu em không chê…”

“Khánh Liêu.”

“Anh ở đây.”

Cô nhìn hắn, Tập Khanh Liêu chờ cô nói tiếp, nhưng Hoa Cẩn chỉ nhìn hắn một chút, sau đó ánh mắt cũng dần dần bình tĩnh trở lại.

“Không phải anh.”

“Em đang gọi Khánh Liêu.” Cô nói, từng chữ từng chữ vô cùng rõ ràng.

Người đàn ông trước mặt cô hơi đờ đẫn một chút, dường như chưa thực sự hiểu được ý của cô.

Cô kéo chăn lên che gương mặt mình, chỉ để hở đôi mắt ra ngoài.

“Em nhớ anh ta, hay là sợ anh ta?”

“Em không biết, chỉ là em đột nhiên cảm thấy em không thể sống mà không có anh ấy.”

Hoa Cẩn thậm chí cũng không thể hiểu được suy nghĩ của chính mình, cô nhắm mắt lại, cắn chặt môi, cố gắng ép không cho máu lưu thông.

Trong lòng cô giống như có hàng trăm bông hoa hồng có gai đang đè lên ngực, chỉ cần ép một chút là những chiếc gai sắc nhọn sẽ đâm thủng da thịt, máu tươi chảy ròng ròng.

“Xin lỗi, em không nên nghĩ như vậy, anh ấy đã ngược đãi em như thế này, em không nên cứ nhớ mãi không quên như thế.”

“Không sao, em không cần phải xin lỗi anh.” Tập Khanh Liêu lặng lẽ chạm tay lên ngực, hắn cảm thấy bản thân hô hấp rất khó khăn.

Rõ ràng hắn không bị bệnh, sao đột nhiên lại cảm thấy khó thở như thế này cơ chứ?

“Hoa Cẩn, em có thích anh không? Cho dù chỉ là một chút.”

Hắn nhẹ nhàng hỏi, sau đó yên lặng nhìn cô, muốn được nghe thấy đáp án từ miệng cô.

Ánh mắt cô trong veo, không chứa bất cứ tạp chất nào, ánh mắt đó hiện lên một tầng đắn đo.

Cô do dự,

Tập Khanh Liêu cười khổ: “Được rồi, không có việc gì đâu, anh chỉ thuận miệng hỏi thế thôi. Cho dù chúng ta chỉ là bạn bè thì chăm sóc em cũng là chuyện anh nên làm, ngồi dậy ăn cơm anh nấu đi.”

Nhìn biểu cảm đó của hắn, Hoa Cẩn thực sự muốn tát cho mình một cái.

Rốt cuộc sao tự nhiên cô lại nhớ đến Tịch Khánh Liêu cơ chứ? Rõ ràng hắn chỉ muốn chà đạp cô.

Hoa Cẩn ở bệnh viện ba ngày, đến ngày thứ tư, có một người đàn ông tự xưng là bác sĩ nhà họ Tịch đến tìm cô.

Người đó nói cho cô biết tất cả mọi chuyện mấy ngày hôm nay. Đúng lúc Tập Khanh Liêu không ở bệnh viện, Hoa Cẩn không từ chối, hai người vệ sĩ lập tức lịch sự đưa cô đến một nơi.

Không phải đến nhà họ Tịch, mà là đến bệnh viện tâm thần.

Bọn họ dẫn cô đến một căn phòng, ngoài hành lang được chắn rào sắt vô cùng kiên cố.

Cô bước tới trước cửa thủy tinh, lập tức nhìn thấy một người đàn ông bị trói tay trói chân ngồi trên ghế điện trị liệu, xung quanh là năm bác sĩ.

Một người ấn nút công tắc, dòng điện lập tức chạy dọc thân thể người đàn ông. Hắn hét lên, hai tay nắm chặt, gân xanh trên trán nổi lên, nhưng không thoát ra được.

Hoa Cẩn sợ hãi, run run nói: “Tại sao?”

“Tại sao các người lại đối xử với anh ấy như thế?”

“Chúng tôi muốn ép một nhân cách khác của anh ta xuất hiện, nhưng đã dùng rất nhiều biện pháp rồi mà cũng không có kết quả, thế nên mới muốn nhờ cô thử một chút.”

Vị bác sĩ vừa nói vừa mở cửa phòng bệnh, tiếng gào thét lập tức đập thẳng vào tai cô. Trái tim cô co rút, đau đớn vô cùng.

“Không, tôi sẽ không giúp các người.”

Hoa Cẩn không muốn đi vào, nhưng lại bị mấy người đằng sau cưỡng chế đẩy lên. Bác sĩ lộ ra dáng vẻ tươi cười: “Sao lại không giúp cơ chứ, chắc cô cũng biết chỉ cần trạng thái tinh thần của anh ta bị kích thích thì một nhân cách khác sẽ xuất hiện, đây cũng là nguyên nhân chúng tôi đưa cô tới đây.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận