Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Những Vết Sẹo Của Quá Khứ Và Sự Chữa Lành
Sáng hôm sau, họ thức dậy khi mặt trời đã lên cao. Ánh nắng chan hòa khắp căn phòng, nhưng trong lòng Diêu Đinh lại dợn lên một chút gợn sóng.
Khi Mạnh Phù Sinh đi tắm, cô ngồi trên giường, nhìn ra biển, những ký ức đau buồn của quá khứ bất chợt ùa về. Cô nhớ lại những ngày tháng phải rời xa hắn, những đêm khóc ướt gối, những tủi nhục và đau đớn mà cô phải chịu đựng. Dù hiện tại đang hạnh phúc, nhưng vết sẹo trong tim vẫn thỉnh thoảng nhói đau khi trái gió trở trời.
Mạnh Phù Sinh bước ra, thấy cô ngồi thẫn thờ, ánh mắt buồn bã nhìn xa xăm, tim hắn thắt lại. Hắn biết cô đang nghĩ gì. Quá khứ giữa họ có quá nhiều hiểu lầm và tổn thương.
Hắn đi tới, ngồi xuống bên cạnh, kéo cô vào lòng, để đầu cô dựa vào ngực mình. Hắn không nói gì, chỉ lẳng lặng ôm cô, truyền hơi ấm và sức mạnh cho cô.
“Phù Sinh, anh có hối hận không?” Diêu Đinh đột nhiên hỏi, giọng nhỏ xíu.
“Hối hận chuyện gì?” Hắn cúi xuống nhìn cô, tay vuốt ve mái tóc dài mượt mà.
“Hối hận vì đã yêu em. Vì em mà anh chịu nhiều tai tiếng, vì em mà anh phải đối đầu với gia đình…”
“Đồ ngốc.” Hắn ngắt lời cô, giọng nghiêm nghị nhưng đầy yêu thương. “Điều duy nhất anh hối hận là đã không tìm thấy em sớm hơn, để em phải chịu khổ một mình lâu như vậy. Với anh, có em là có tất cả. Những thứ khác, gia sản, danh tiếng, quyền lực, nếu không có em chia sẻ, thì đều vô nghĩa.”
Diêu Đinh ngước mắt nhìn hắn, nước mắt lăn dài trên má. Lời nói chân tình của hắn như dòng nước ấm rửa trôi mọi lo âu, phiền muộn trong lòng cô.
“Em cũng vậy.” Cô nức nở. “Em hối hận vì lúc đó đã không đủ dũng cảm, đã buông tay anh. Nếu được quay lại, em sẽ sống chết bám lấy anh, không bao giờ rời xa.”
“Vậy thì từ giờ trở đi, hãy bám lấy anh cả đời. Đừng hòng chạy thoát nữa.” Mạnh Phù Sinh lau nước mắt cho cô, rồi hôn lên đôi mắt ướt át ấy.
Để xóa tan bầu không khí u buồn, hắn bế cô lên đùi, mặt đối mặt. Bàn tay hắn luồn vào trong áo ngủ của cô, xoa nắn bầu ngực mềm mại. “Được rồi, không nói chuyện buồn nữa. Chúng ta làm chuyện gì vui vẻ hơn đi.”
Diêu Đinh đỏ mặt, đánh nhẹ vào ngực hắn: “Anh lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện đó.”
“Chỉ với em thôi.” Hắn cười tà, cúi xuống ngậm lấy môi cô. Một nụ hôn sâu, mang tính chất chữa lành và khẳng định. Hắn muốn dùng hành động để chứng minh tình yêu của mình, dùng cơ thể nóng bỏng để sưởi ấm trái tim cô.
Trên chiếc ghế sofa hướng ra biển, họ lại quấn lấy nhau. Lần này không phải là dục vọng chiếm hữu cuồng bạo, mà là sự giao hòa nhẹ nhàng, âu yếm. Hắn hôn lên từng vết sẹo (nếu có) trên cơ thể cô, hôn lên những nơi cô tự ti, dùng tình yêu của mình lấp đầy mọi khiếm khuyết. Diêu Đinh cảm nhận được sự trân trọng của hắn, cô mở lòng đón nhận, để hắn tiến vào sâu trong tâm hồn và thể xác mình, hàn gắn mọi vết thương cũ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận