Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

(: H): Khổng tước luôn lạnh lùng cao quý nay đã bị hắn đè dưới thân

Áo bị đẩy hết lên trên.
Quan phục đã được cởi bỏ hoàn toàn, bầu ngực căng tròn phô bày trọn vẹn trước mặt Tạ Du.
Hai bông hoa anh đào đỏ bừng và sưng tấy vì bị mút, dấu răng đặc biệt dễ thấy trên hai đồi tuyết trắng, núng na núng nính, trắng đến chói mắt.
Đôi mắt sâu thẳm, bàn tay Tạ Du trên da thịt mềm mại của Phó Ninh Dung siết chặt hơn nữa. Không chỉ dấu răng mà còn muốn lưu lại đủ loại dấu vết khác.
Hắn bắt đầu giã dồn dập, hai bầu ngực lắc lư kịch liệt, rung rinh theo chuyển động của hai người.
Quả vú sữa lần thứ ba vô tình cọ vào ngực Tạ Du, khiến sợi dây lý trí trong đầu hắn “phựt” một tiếng đứt gãy, hắn giờ đây chỉ muốn phớt lờ mọi thứ mà cuồng nộ mãnh liệt trong cơ thể nàng.
Dương vật thô to nóng hổi hoàn toàn chìm vào trong, nó chễm chệ trong đó ngay từ lần cắm đầu tiên.
Tạ Du duỗi eo dùng sức đẩy thân dưới, khiến bụng dưới Phó Ninh Dung phồng lên. Hai tay vuốt ve thắt lưng nàng, bóp mông nàng nhấn xuống, nhìn qua giống như nàng tự ngồi lên người hắn mà nhấp nhô.
Tạ Du rất thích để Phó Ninh Dung ở phía trên.
Mặc dù sức nàng chỉ có thể động được vài cái, tiếp đến hắn phải đỡ eo giúp nàng di chuyển, hắn vẫn rất tận hưởng loại cảm giác mà Phó Ninh Dung mang lại.
Tiếp nước “nhóp nhép” đầy sắc dục.
Điệp khúc “bạch bạch” vang lên không ngớt bên tai.
Khoảng cách càng ngắn, cảm giác thỏa mãn dâng lên từ đáy lòng càng chân thực.
Một tiếng gầm gừ trầm thấp tràn ra từ cổ họng Tạ Du, ngay cả bàn tay đang nắm lấy nàng cũng khẽ run lên.
Gậy lớn được bao bọc trong da thịt ẩm ướt, nhiều năm trôi qua với rất nhiều chuyện, vẫn là không có gì thỏa mãn bằng niềm khoái cảm mà Phó Ninh Dung mang lại cho hắn.
“Nhìn đi A Dung, nàng cắn chặt ta đến mức nào?” Tạ Du đè eo Phó Ninh Dung thở hổn hển, cố chấp kéo hai người dựa vào gần nhau, cúi đầu nhìn cái lỗ nhỏ bị cột thịt to lớn nhét đến căng tức, “Nàng nhìn mà xem, chỗ đó gắt gao quấn lấy ta chẳng muốn buông ra.”
“Nàng đang đ*t ta.”
Tạ Du cọ má nàng, nụ cười đọng bên khóe môi, mang theo chút thờ ơ đê tiện.
Rõ ràng hắn là người khơi mào mọi chuyện, vậy mà hắn còn nói mấy lời phóng túng bậy bạ này để đổ hết tội lên người nàng.
Nếu đã lên án nàng đè hắn, vậy thì chỉ cần rút ra là được rồi. Nhưng nam nhân làm việc vô cùng mạnh bạo, hắn bẻ chân nàng ra hai bên, nhồi thân gậy vào một độ sâu chưa từng chạm tới.
Còn giam cầm eo nàng khiến nàng không thể rời đi…
Hắn lao vào bên trong một cách tàn nhẫn hết lần này đến lần khác, khiến dương vật run giật bần bật trong đường hầm.
Rốt cuộc là ai đang đ*t ai?!
“Chàng đừng có đổi trắng thay đen!” Phó Ninh Dung nhíu mày, bị Tạ Du cắm đến hốc mắt rưng rưng, nàng chỉ thuận miệng cãi lại một câu, nhưng không ngờ nó lại là nguồn cơn để hắn chòng ghẹo nàng.
“Đừng đổi trắng thay đen?”
Tạ Du hơi lùi lại, đỡ Phó Ninh Dung, nâng eo và mông của nàng lên cao, đỉnh đầu vừa vặn dán lên vị trí miệng huyệt.
Động tác cực kỳ thong thả.
Như thể cố ý mài nàng, thịt mềm vẫn còn lưu luyến mút lấy hắn, thân gậy nổi đầy gân xanh, từng chút một cọ xát cửa động.
Hai nơi bí ẩn có mối tương liên.
Lại giống như sắp rời ra nhau.
Phó Ninh Dung biết Tạ Du không đời nào buông tha nàng, nhưng lại không biết rốt cuộc hắn đang giở trò gì.
Nàng duỗi lưng cố gắng rút ra.
Vừa mới lơi lỏng được một chút, lại nghe Tạ Du nói: “Ta đổi trắng thay đen chỗ nào?”
“Hửm?”
Nàng còn chưa kịp định thần, ngay sau đó đã mất đi sức lực, cả người bị Tạ Du thô bạo nhấn xuống.
“A—”
Cùng với khoái cảm mãnh liệt không thể kiểm soát của Phó Ninh Dung, Tạ Du đè xuống bụng dưới của nàng, trình bày sự thật đang diễn ra: “Nhìn xem, nàng bây giờ không phải đang đè ta ra làm đấy ư?”
Tạ Du đi vào nguyên cây, phập phồng ra vào, xỏ xuyên đến nỗi tê dại cả hành lang.
Âm hộ nhỏ cứ như vậy nuốt ăn cây gậy khổng lồ. Mút nhả, xoắn lấy dương vật trắng hồng đang đỏ ửng lên.
Người đang nơi đây nhưng linh hồn đã bay về trời rồi.
Phó Ninh Dung đá chân, cảm giác toàn thân nhẹ bẫng.
Không có cách nào dùng sức, chỉ có thể thụ động cưỡi trên người Tạ Du, trông giống như chủ động chơi đùa với âm hộ của mình.
Chơi như thế này cực kỳ dễ hao phí thể lực, nhưng Tạ Du lại làm không biết mệt.
Tay vòng qua thành thạo vuốt ve âm vật nàng thật nhanh, làm cho nước hoa chảy xuống thật nhiều, tưới ướt bao tinh hoàn, nắm hai chân nàng vắt quanh eo mình, ấn eo nàng rồi hung ác đút vào.
Ép nàng vào thế bị động, chỉ có thể vô lực dựa vào người hắn, ngồi giữa háng hắn đút lỗ ăn gậy.
Một bên đầu nhũ hoa bị Tạ Du ngậm trong miệng, bên còn lại bị hắn khảy qua lại, dựng thẳng trong lòng bàn tay.
Đôi môi trong suốt như pha lê, quấn lấy quả anh đào mút chùn chụt, chính hắn là người có hời nhưng vẫn ra vẻ rộng lượng, khóe mắt đỏ bừng: “Tuy rằng bị nàng chiếm tiện nghi…”
“Nhưng không sao…”
“Ta nguyện ý dâng mình cho nàng.”
Dứt lời, Tạ Du chẳng hề dừng lại mà càng hưng phấn hơn nữa, dục vọng trong mắt nồng đậm thâm trầm, nhanh chóng đưa đẩy, đâm Phó Ninh Dung đến run rẩy kịch liệt.
Nếu nàng không bám chặt lấy Tạ Du, e là đã bị hắn thúc cho ngã nghiêng, eo tê liệt không ngồi thẳng được.
Tiếng “òm ọp” kéo dài không ngớt.
Nước bắn tung tóe dọc theo nơi giao hợp của hai người, xung quanh ẩm ướt, từng đợt chất lỏng như hoa tràn ra, nhầy nhụa hỗn độn khiến y phục Tạ Du trở nên nhếch nhác.
Rút ra đâm vào.
Động tác lặp đi lặp lại liên tục.
Tạ Du xé lời nàng thành trăm tiếng rên rỉ vụn vỡ, còn lại gì đều đâm vào hết bên trong, khiến làm nàng cảm nhận được vật làm bằng thịt bên trong mình chân thực đến nhường nào.
“Ư…A…Tạ Du, từ từ…Chàng chậm thôi…” Phó Ninh Dung khép hờ mắt, người bị cắm dội lên trên, cổ ngẩng lên, suýt chút nữa chạm vào đầu tường.
“Không thể chậm.”
Nàng rên rỉ thành cái dạng này, hắn làm sao có thể chậm lại?
Nhắm mắt lại là cảnh tượng nàng cưỡi trên người hắn.
Mở mắt ra chính là bộ dáng nàng đỏ mặt hùa theo động tác của hắn, đôi môi đỏ mọng hơi hé mở, rên rỉ liên hồi.
Khổng tước luôn lạnh lùng cao quý nay đã bị hắn chơi đến ngẩng cổ, nói năng không mạch lạc, để lại đủ loại vết cào cấu trên người hắn, nhưng Tạ Du lại không hề cảm thấy đau chút nào.
Hắn ngược lại còn thấy mình nên dốc sức hơn nữa.
Hoàng hôn buông xuống.
Sắc trời bên ngoài dần dần tối.
Xe ngựa cách âm cực tốt, không ai biết trong xe hai người kịch liệt cỡ nào. hoalantichmich
Nước và sữa hòa quyện.
Tạ Du chỉ hối hận thời điểm nhận ra mình có tình cảm khác với Phó Ninh Dung, hắn nhất thời hoang mang và không dám đối mặt, nhưng lại chưa bao giờ hối hận vì sau đó đã đặt cược bản thân để thiết lập mối quan hệ mật thiết với nàng.
May mắn thay, hắn đã thực hiện bước này trước.
Trận kích tình mãnh liệt như vậy, nhưng Tạ Du vẫn cảm thấy quá chậm.
Không đủ, vẫn không đủ…
Con ngươi Tạ Du đen kịt, suýt chút không kìm được dục vọng uy nghiêm.
Gần đến bờ vực bùng nổ.
Tạ Du lật Phó Ninh Dung lại, điều chỉnh lại vị trí cho nàng, đặt mông nàng hướng về phía mình, quỳ trên tấm thảm mềm và húc mạnh.
Nhéo nhéo vòng eo mảnh mai và xoa nắn xương chậu của nàng, như muốn chạm vỡ cơ thể nhỏ bé yếu ớt này thành nhiều mảnh.
Hai chân nàng rộng mở nghênh đón sự va chạm của hắn.
Nước ở chỗ giao hợp bị đánh thành bọt trắng, thậm chí còn bắn tung tóe.
Nữ nhân chổng mông bị ép cúi người về phía trước, rên mà như khóc, mảy may không biết tiếng rên yêu kiều này càng khiến nam nhân phía sau thêm hung hãn.
Khoái cảm dâng trào khiến Phó Ninh Dung ý loạn tình mê, tóc nàng lấm tấm mồ hôi.
Sau khi vận sức đục khoảng một trăm cái, gậy thịt sưng lên, huyệt nhỏ co thắt, hai người cùng nhau đạt cao trào.
Thời điểm leo lên đỉnh núi, cổ họng Tạ Du phát ra những tiếng gầm nhẹ, nắm lấy cằm Phó Ninh Dung hôn xuống, sướng đến mức muốn chết trên người nàng.
Sự hoang tưởng trong lời nói đã quá nhiều.
Hắn liếm môi, trịnh trọng mà nghiêm túc, còn có phần nghiêm khắc, để nàng khắc ghi những điều này vào trong đầu, buộc nàng phải đối mặt với quan hệ giữa hai người: “Đừng quên những chuyện đã xảy ra giữa hai chúng ta.”
“Đừng tránh mặt ta, cũng đừng rời bỏ ta, lại càng đừng nghĩ đến việc ở bên người khác, nếu không, nàng biết đấy…”
“Ta cũng không thể đảm bảo mình sẽ làm ra loại chuyện gì.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận