Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ: Long Đế Novel
Lúc Yến Chiêu nhìn thấy tin nhắn đã là một tiếng sau, vườn dâu tây của ông Lý đang vội giao một đơn hàng, người trong làng đều tới vườn giúp hái dâu tây, anh cũng hỗ trợ đưa dâu lên xe rồi về kiểm kê hàng hóa nhà mình, lại mất nửa tiếng đối chiếu tài khoản thanh toán, đang chuẩn bị xuống mở van xả nước thì thấy điện thoại có tin nhắn từ Kiều Khương.
Anh cười toe toét, bà Yến nhìn không nổi, hỏi: “Anh nhìn gì mà cười hấp thế?”
Cười như tên đần.
“Không có gì, mẹ, con có việc đi trước, mẹ mở van giúp con nhé.” Một tay Yến Chiêu cởi áo thun rồi chạy vào phòng tắm.
“Anh đi đâu đấy?” Bà Yến hỏi.
Yến Chiêu nhanh chóng tắm xong đi ra, lấy khăn lau khô tóc rồi vội vàng chạy vào phòng chọn quần áo, áo thun trong tủ thuần một màu, anh ném thẳng lên giường rồi chọn một chiếc mình hài lòng mặc lên người.
Bà Yến xách giỏ đi hái đậu nành thì thấy Yến Chiêu đang cạo râu trước gương.
Bà Yến: “…”
Bà lập tức hiểu ra, nhất định là Yến Chiêu đi gặp Kiều Khương, bà đặt giỏ xuống, mang trái cây trong nhà ra cho vào túi, cảm thấy túi này nhìn không đủ cao cấp, thế là lấy hộp quà họ hàng tặng ra để vào, nhưng bỏ trái cây vào hộp thấy kỳ kỳ nên lại lấy ra.
Lúc Yến Chiêu bước ra, anh chào bà: “Mẹ, lát nữa Lý Dũng sẽ mang gỗ tới, mẹ giúp con nhận nhé, con muốn làm vật dụng, bảo bố đừng động vào.”
“Ờ rồi.” Trên tay bà Yến cầm trái cây đựng trong chiếc túi bình thường, thận trọng nói: “A Đại, mẹ không có gì cho anh mang theo, hay là anh lên trấn mua ít đồ đi? Mẹ thật sự không lấy ra được đồ đắt tiền đâu.”
“Không cần.” Yến Chiêu nhận trái cây từ tay bà, “Thế này là đủ rồi.”
Anh lái xe tải xuống núi, khi đến trước cửa nhà Kiều Khương, qua cửa sổ lớn sát đất, anh trông thấy Kiều Khương và mọi người đang ăn lẩu, trò chuyện bên bàn ăn. Trương Vân Vân là người đầu tiên nhìn thấy anh, cô cười đẩy Kiều Khương, thấy Kiều Khương không có phản ứng gì thế là tự đứng dậy chạy ra mở cửa.
“Chào anh!” Trương Vân Vân đón trái cây từ tay anh, cố ý hỏi: “Anh đến tìm ai?”
“Chào cô.” Yến Chiêu thay giày rồi theo sau cô, ánh mắt từ xa dừng lại trên khuôn mặt Kiều Khương: “Em ấy.”
Trương Vân Vân lập tức vỗ vỗ vai Trần Chúng Thăng: “Trả tiền đi! Tôi thắng rồi!”
Trần Chúng Thăng trông đần thối như cậu ngốc địa chủ, lại ngố ngố rút ví ra trả tiền, từ đầu chí cuối y chẳng biết chuyện gì xảy ra, thậm chí không biết Trương Vân Vân thắng cái gì.
Cao Kim Lan không biết tại sao Yến Chiêu lại đến đây vào lúc này, thấy anh mang trái cây tới, bà tưởng đám trẻ hẹn nhau ăn cơm, thế là lấy một bộ bát đũa cho Yến Chiêu rồi mời anh ngồi xuống ăn, còn bà đã no, ăn xong thì vào phòng thể dục xem livestream.
Yến Chiêu ngồi ngay cạnh Kiều Khương, trên người anh có mùi sữa tắm dễ ngửi, đầu nửa khô nửa ướt, nhìn là biết vừa mới tắm xong.
Kiều Khương gắp một đũa rau vào nồi nhúng, vẩy bớt dầu ớt thừa, bấy giờ mới đưa lên miệng.
Trương Vân Vân cầm ly rượu lên, cụng ly của Kiều Khương, hỏi nàng: “Không định giới thiệu chút à?”
Kiều Khương nhướng mi liếc Yến Chiêu, anh nhìn nàng không chớp mắt, con ngươi đen láy, dưới ánh đèn làn da càng đen hơn.
Nàng đặt đũa xuống, hất cằm về phía Yến Chiêu: “Giới thiệu bản thân đi.”
Yến Chiêu đứng dậy, nói với Trương Vân Vân và Trần Chúng Thăng: “Tôi tên Yến Chiêu, năm nay ba mốt tuổi, sống trên núi, gia đình bán trái cây, tôi phụ trách trồng cây, hái quả, thu hoạch và giao hàng.”
Trương Vân Vân bật cười: “Này là sao hả!”
Cô định nói anh dễ thương quá, nhưng đối mặt với cơ bắp cuồn cuộn trên người Yến Chiêu lại chẳng mở miệng được.
Kiều Khương cũng cười, tay trái nàng chống má, nghiêng đầu nhìn anh, rượu vang đỏ khiến gương mặt nàng ửng hồng xinh đẹp.
Nàng nói với Trương Vân Vân: “Hắn là tên chó má đó.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận