Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

lại thì đội khách mời phải đưa lại 10 ngàn Euro cho tổ tiết mục.
Mễ Việt vừa nghe thấy 10 ngàn Euro liền không chút suy nghĩ đồng ý,
“Thành giao!”
Bách Thần vội vàng bịp miệng cậu lại,
“Đánh không lại làm sao?
Bên đó có anh Phong chơi lợi hại như vậy.”
Anh Phong chính là người quay phim mà mỗi ngày Mễ Việt đều lôi kéo chơi cùng, đạt cấp cao thủ, biệt danh là thích khách thích thể hiện.
Mễ Việt ngẩn người, sau đó liền nói không có chuyện gì,
“Sợ cái gì, trước đây không phải có người nói chị Nhan Nghiên chơi đến cấp cao thủ 88 sao đứng thứ ba toàn khu sao, nhất định so với anh Phong lợi hại hơn nhiều.”
Bách Thần lúc này mới nhớ tới, Nhan Nghiên cũng biết chơi trò này.
Đúng nha.
Động tác hai người cùng nhất trí nhìn về phía Nhan Nghiên,
“Chị chơi chung không?”
Sắc mặt Nhan Nghiên có hơi trắng, nhưng vẫn gật gật đầu.
Có một khoảng thời gian cô chơi game này cùng bạn bè thân thiết, lúc đó cô thường chơi mấy tướng thuộc dạng anh hung hay pháp sư.
Trước đây bởi vì hình tượng Nhan Nghiên biết chơi game nên cô cũng download về chơi vài lần, hẳn là…
hẳn là còn chơi tốt đi.
Bách Thần và Mễ Việt hoan hô một tiếng,
“Nhưng thêm chị ấy vào vẫn không đủ, phải cần đến năm người.
Em nhớ anh Vũ hình như có chơi, thêm anh Vũ nữa là bốn người.
Còn chị Sở Sam, chị chơi không?”
Sở Sam xua tay,
“Chị chỉ chơi Ngôi Sao Thời Trang.”

“Đường!”
Mễ Việt cao giọng gọi Đường Đường đang ngồi ở ghế phó lái phía trước, Đường Đường quay đầu lại, Mễ Việt rống to,
“Cậu biết đánh Vương Giả không?”

“Biết a.”

“Đến đây đến đây, đủ năm người rồi, chị Nhan Nghiên chị giỏi nhất, cho chị đi rừng.”
Nhan Nghiên:……
“Cầu che chở.”
Tay Nhan Nghiên run lên, ấn chọn một con tướng đi rừng mà cô chưa chơi lần nào.
Khóa.
Trước mắt Nhan Nghiên tối sầm.
Không còn đường lùi nữa.
– — Tác giả có lời muốn nói: Nhan Nghiên: Tuyệt vọng, muốn khóc.
Trò chơi này rất lâu rồi cô không chơi nên Đường Đường đối với nó đã không còn nhiệt tình quá lớn nữa, vì thế đã nhiều ngày trôi qua như vậy, cả Bách Thần và Mễ Việt đều thường xuyên chơi nhưng Đường Đường chưa bao giờ gia nhập với bọn họ.
Cũng chính vì vậy mọi người mới cho rằng Đường Đường không biết chơi.
Nhưng nói đi thì phải nói lại, hiện giờ đúng là thời điểm phổ biến nhất của trò chơi này, từ học sinh tiểu học đến những người đã đi làm, hầu như bọn họ đều chơi, thế nên Mễ Việt mới cảm thấy Đường Đường hẳn là biết chơi một chút.
Bây giờ đúng là Đường Đường biết chơi thành ra đội hình đã đủ năm người.
Mễ Việt tích cực chỉ đạo mọi người chọn tướng.
Cậu đem nhiệm vụ thích khách đi rừng khó khăn nhất phân cho Nhan Nghiên, người lợi hại nhất trong đội.
Sau đó tự mình cảm thấy tốt nhất rồi chọn một con tướng bậc C để đi Mid, Bách Thần cũng chọn một con tướng xạ thủ bậc C.
Còn Trần Vũ, anh thuộc dạng có thời gian là chơi một chút nên anh chỉ biết đánh tướng hỗ trợ đơn giản.
Mễ Việt vốn dĩ muốn cho Đường Đường chơi trợ thủ, còn là một tướng trợ thủ đặc biệt đơn giản, cô chỉ việc đi theo sau người khác là được, kết quả Trần Vũ chơi trợ thủ, Đường Đường chỉ còn vị trí trên Top.
Đường Đường chọn tướng Hoa Mộc Lan.
Bách Thần có chút luống cuống, anh biết lớn khái trình độ của Mễ Việt, còn Đường Đường khá nhất thì cũng chỉ ở hạng vàng lại dám chọn Hoa Mộc Lan nằm trong top năm tướng có thao tác khó nhất!
Đây là cô ta muốn tìm đường chết sao?
Mấy anh trai trong tổ tiết mục đều chơi không tệ lắm, bên họ còn có một cao thủ gánh team.
Bách Thần cảm thấy 10 ngàn Euro của bọn họ có khả năng muốn bay.
“Không sao đâu”
, Mễ Việt rất tự tin, bên kia có cao thủ thì sao, bọn họ còn có cao thủ cấp bậc cao hơn đây, đánh đánh vài cái là thắng trận.
Nhìn cái cách chị Nhan Nghiên tự tin chọn Hàn Tín kìa, thần thắng lợi đúng là đang gọi tên ta.
Trò chơi bắt đầu, thao tác của Mễ Việt cẩn thận điều khiển tướng của mình, còn không yên tâm dặn dò Đường Đường,
“Đường Đường, đánh không lại thì trốn ở trong tháp đi, đừng ra ngoài.
Chờ tôi diệt lính ở đường giữa xong sẽ lên giúp cậu…”
Đường Đường nhìn tiểu Đát Kỷ ở Mid đang chậm rì rì diệt lính, một trái tim nho nhỏ bắn ra lại đến một trái tim nho nhỏ.
Cô cạn lời nói,
“Không cần…”

“Ai nha, sao Đát Kỷ diệt lính chậm như vậy?
Đường à, cậu vẫn là chờ chị Nhan Nghiên đi cứu cậu đi.”
Đường Đường lại kéo giao diện một chút, thấy Nhan Nghiên thao tác luống cuống điều khiển Hàn Tín, kỹ năng tầm thường, có khi còn phóng chiêu ngược.
Vẫn là thôi đi.
Cái người xuyên vào sách không biết tên này, kỹ thuật so với Mễ Việt còn gà hơn, cô vẫn nên không hy vọng vào bọn họ.
Cũng may đối thủ của cô chỉ là một Lỗ Ban nho nhỏ, không có chiêu dịch chuyển, máu cũng không trâu, khi Đường Đường chơi Hoa Mộc Lan cô thích nhất là khi dễ Lỗ Ban.
Đợi khi ổn định lên tới cấp bốn, Nhan Nghiên mới gian nan diệt xong đám dã quái bên rừng mình, có khi còn thiếu chút nữa là bị dã quái đánh chết, chỉ có thể về nhà hồi máu, nhưng bỗng nhiên hệ thống game vang lên tiếng thông báo.
“First blood.”
Hoa Mộc Lan ở đường trên gϊếŧ chết Lỗ Ban.
Mễ Việt hô to một tiếng,
“Trâu bò!”
Tay Bách Thần run lên, thao tác điều khiển Tôn Thượng Hương suýt chút nữa là lăn vào trụ của đối phương.
Không phải Lỗ Ban gϊếŧ Hoa Mộc Lan mà là Hoa Mộc Lan gϊếŧ Lỗ Ban!
ĐM, trùng hợp phải không?
Lỗ Ban chỉ có một người, bên cạnh cũng không có trợ thủ, nói không chừng là không cẩn thận bị gϊếŧ chết?
Trần Vũ cười ha ha nói,
“Không tệ nha.”
Về phần Nhan Nghiên vừa về tế đàn hồi máu, lượng vàng của cô còn ít hơn trợ thủ.
Nhan Nghiên cắn cắn môi không chịu thua, điều khiển Hàn Tín chạy xuống đường dưới.
Chuẩn bị giúp đường dưới gank một đợt.
Bách Thần vốn dĩ đã có trợ thủ bảo vệ, bây giờ còn tới thêm một đi rừng nữa, hơn nữa còn là tướng đi rừng đạt cấp S!
Bách Thần lập tức tự tin tràn trề, đánh bạo dẫn đầu đi lên dụ dỗ tướng bên kia ra.
Đối phương quả nhiên bị lừa vọt ra!
“Lên!”
Bách Thần vọt lên, bây giờ chỉ chờ Hàn Tín của Nhan Nghiên đi lên là có thể trực tiếp diệt tướng của đối phương.
Bách Thần nghĩa vô phản cố* xông lên, trợ thủ của Trần Vũ phía sau cũng vọt lên, nhưng, bóng dáng của Nhan Nghiên lại không thấy.
*Nghĩa vô phản cố: Vốn dĩ định ba người cùng lên là có thể trong nháy mắt hạ gục đối thủ, kết quả bây giờ vẫn bị thương tổn nặng, còn may trụ chưa vỡ, Bách thần cũng chạy kịp thời bảo toàn mạng sống.
Nhưng là tướng bên kia không chết, còn trợ thủ nhà mình lại bỏ mạng.
Đáng chết.
Bách Thần tức giận muốn mắng người nhưng lời nói đến bên miệng lại nhớ đây là Nhan Nghiên mới nhịn xuống được,
“Nhan Nghiên, chị ở đâu?”
Nhan Nghiên:……
Chiêu của Hàn Tín đúng là có bệnh!
Vì sao chiêu hai lại giật ngược về sau?
Cô chơi những con tướng khác đều là nhảy về phía trước, vì thói quen đó và vừa rồi cô khẩn trương nên thuận tay nhảy về phía sau.
Phải, là nhớ nhầm.
Vốn dĩ muốn vọt lên đánh nhau kết quả lại vì chiêu hai mà trực tiếp rời khỏi chiến trường.
“Chị…”
Nhan Nghiên muốn giải thích, kết quả còn chưa kịp làm gì thì từ rừng đối diện đối thủ đã chạy tới, đúng lúc bắt được Hàn Tín đang luống cuống tay chân.
Trực tiếp đánh chết.
Một đợt gank không thành lại còn bị Double kill.
Bách Thần, Mễ Việt và mọi người:……
Mặt Nhan Nghiên nóng lên.
Mà Lỗ Ban đang đấu với Đường Đường có lẽ là nghĩ kỹ năng của cô cũng không tệ lắm nên kêu trợ thủ vẫn luôn phụ trợ cho đi rừng lên bảo vệ bản thân.
Đường Đường yên lặng trốn trong bụi cỏ.
Vừa mới giao chiến xong, Lỗ Ban phía đối phương có trình độ thế nào Đường Đường đã đánh giá được, cao lắm thì cũng chỉ đến trình độ kim cương thôi.
Cô từng chơi trò này trong 4, 5 năm, mỗi mùa giải đều ổn định nằm trong hạng cao thủ, khi chuyên tâm đánh còn lên đến cao thủ bậc ba [1], hiện giờ lại đi khi dễ một người chơi chỉ trình độ bạch kim thì thật ra có chút ngượng ngùng.
Nhưng là ngượng ngùng thì ngượng ngùng, vì 10 ngàn Euro Đường Đường vẫn xuống tay không chút lưu tình.
Lỗ ban đối diện vừa mới chết lúc nãy vẫn không hề phòng bị đi lên diệt lính, kết quả còn chưa phản ứng lại đã bị liên hoàn chiêu của Hoa Mộc Lan làm cho câm nín, trong lúc nhất thời đến chiêu gì cũng chưa kịp phóng ra.
Không chống đỡ quá ba giây, lại chết.
Mà trợ thủ bên cạnh Lỗ Ban vội vã đi lên cứu cũng bị Đường Đường trực tiếp đẩy về trụ phòng ngự.
Tuy máu của trợ thủ so với Lỗ Ban hơn không ít nhưng cũng không chống đỡ quá ba giây, ngã xuống.
Đường dưới ba người đánh một người bị Double kill.
Đường trên một người đánh hai người được Double kill.
Thời gian trước sau chưa quá mười giây, đúng là muốn có bao nhiêu vả mặt liền có bấy nhiêu.
Nhan Nghiên cắn môi nhìn chỉ số của mình 1-0-1, lại nhìn Đường Đường 3-0-0, điện thoại cô cầm trên tay nhưng một câu cũng không nói nên lời.
Yếu chết được, tướng Hàn Tín này đúng là yếu, sát thương thấp như vậy, ai có thể chơi giỏi được!
Khi chơi game có một cái quy củ bất thành văn, giúp ưu không giúp kém, bên kia càng có ưu thế thì đi rừng càng giúp cho bên kia tạo ưu thế hơn, cho nên lựa chọn tốt nhất của Nhan Nghiên lúc này là lên trợ giúp Đường Đường ở đường trên, tiến thêm một bước mở rộng ưu thế.
Đáng tiếc kinh nghiệm chơi của Nhan Nghiên quá ít, cô căn bản không hiểu được cách nói giúp ưu không giúp kém.
Đương nhiên suy nghĩ thật trong đầu cô chính là không muốn để Nhan Nghiên có chỉ số đẹp như vậy thế nên có chết cũng không chịu lên đường trên mà liên tiếp chạy xuống chỗ đường dưới đang hoàn cảnh khó khăn.
Chỉ trong chốc lát, Bách Thần

Bình luận (0)

Để lại bình luận