Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ư ư… Đau, đau quá…”
Cái đau nhói nơi đầu vú khiến hoa huyệt càng nhạy cảm hơn. Đỗ Yểu Yểu giãy giụa được chút xíu rồi bất lực, mông nàng dập thật mạnh lên côn thịt khiến cho quy đầu phá tan cổ tử cung, xẹt qua lớp thịt non bên mép rồi cắm thẳng vào trong.
Chiếc bụng bằng phẳng bị thọc sâu đến mức gồ lên hình gậy, nước dâm chảy ồ ạt ra ngoài.
Nàng bủn rủn nằm gục lên ngực Thẩm Giai, nước dãi chảy ra khóe miệng nàng.
Thẩm Giai vừa nắn bóp hai cánh mông của nàng vừa đưa đẩy hông, trút hết tất cả tinh dịch vào trong tử cung đang co rút.
Đỗ Yểu Yểu bị dòng thác ấy phun xối xả đến choáng váng, hoa cả mắt. Nàng rên một tiếng rõ dài, vừa ư ử khóc lóc vừa ra thêm một đợt nữa.
“Yểu Yểu giỏi quá!” Thẩm Giai nâng mặt nàng lên rồi liếm nước bọt của nàng đi: “Nhéo đầu ti ra, được phu quân bắn cho cũng ra nữa…”
Đỗ Yểu Yểu cắn môi hắn một cái, giọng ấp úng khó nghe thấy rõ: “Chàng bắt nạt ta!”
“Ta bắt nạt nàng hồi nào.” Thẩm Giai lần mò tới vùng bụng hơi nhô lên của nàng, buông lời ẩn ý: “Rõ ràng là thương nàng, yêu nàng…”
Mới vừa bắn xong mà hắn đã cứng lại rồi. Đỗ Yểu Yểu đã cao trào mấy lần liên tiếp nên mình mẩy rã rời: “Ai thèm.”
“Nàng không thèm nhưng ta thèm.” Thẩm Giai nâng eo nàng lên rồi hơi giật hông, nài nỉ: “Ngày mai ta nhiều việc quá trời, phu nhân cho ta ăn một bữa no nê nhé?”
Đỗ Yểu Yểu thầm nghĩ, nửa đêm nửa hôm tự dưng hắn giày vò, tra tấn nàng như con sói hung ác vồ mồi, hóa ra là lo lắng sự tình thất bại nên sau này không ăn được à?
Cô nhích người, muốn xuống khỏi người hắn: “Sau này chàng sẽ hưởng phúc còn gì.”
Đợi khi Thái tử lên ngôi thì Thẩm Giai sẽ dưới một người trên vạn người, ai nấy đều thi nhau trong tối ngoài sáng hiến nữ nhân lên cho hắn. Cả một rừng giai nhân khuynh quốc khuynh thành như thế, hắn có chỉ trung thành với vợ cả hay không thì khó nói.
Đàn ông hễ nắm trong tay quyền thế, không còn mối lo nào nữa thì có ai là không thay lòng đổi dạ đâu?
“Yểu Yểu ơi, ta cứng lại rồi!” Ấy vậy mà Thẩm Giai vẫn không chịu buông tha cho nàng.
“Ta không nằm trên nổi nữa…” Đỗ Yểu Yểu rơm rớm nước mắt, tóc mái ướt đẫm mồ hôi.
“Cho ta thêm một lần nữa thôi, ta hứa sẽ xong ngay.” Thẩm Giai dịu dàng dỗ dành, tay thì siết lấy vòng eo thon gọn bên trên rồi mạnh mẽ nâng người nàng lên.
Đỗ Yểu Yểu nằm oặt ra mặc cho hắn đỡ lấy. Rồi Thẩm Giai nhấp eo, đi vào quá sâu khiến nàng rên rỉ đầy mê hoặc, hai trái bánh bao tưng nảy không ngừng, tóc dài dính vào mặt, tung bay trên lưng nàng.
“Ư! Sâu quá… Sâu quá!”
Khác hẳn với lúc nàng chủ động nuốt lấy hắn một cách từ tốn, mỗi một cú nhấp hông của hắn đều thô bạo và chính xác, đâm thẳng vào hoa tâm, tiến vào tử cung rồi nhanh chóng rút ra, sau đó lại thọc mạnh vào sâu bên trong một lần nữa khiến cho từng lớp thịt dâm mị bị ma sát đến sưng đỏ, co rút lại.
“Đừng… Lão công đừng mà! A a a!”
“Đừng từ chối ta chứ.” Thẩm Giai tỳ vào vách thịt non nớt của tử cung mà nghiền mà chà xát, hắn nhắc nhở: “Nàng lo nghĩ cách làm ta bắn nhanh đi.”
Đỗ Yểu Yểu như lâng lâng trên mây, mặc cho hắn đưa nàng bay đi ngày một cao hơn. Khoái cảm quá mãnh liệt làm nàng sợ hãi, nàng che miệng khóc nấc lên, người cứ giật giật, run rẩy. Nàng thét lên! Nàng sắp ra rồi!
Thẩm Giai nhận ra vách tường đang siết lại từng nhịp từng nhịp thì vỗ cái bốp lên mông nàng: “Siết lại, không được ra!”
“Ưm a…”
Sau khi cố gắng chịu đựng làn sóng sung sướng ngất trời ấy, cơ thể Đỗ Yểu Yểu trở nên nhạy cảm đến tận cùng, tử cung co bóp một cách điên cuồng, chực chờ tuôn trào nước dâm bất cứ lúc nào.
Thẩm Giai xuyên xỏ nàng mạnh bạo hơn, dồn dập lấn chiếm cái miệng nhỏ đang thít chặt khiến cho mật dịch lép nhép chảy ra khỏi miệng huyệt.
Nàng đã bị rót tinh đầy cả bụng lại còn bị kích thích liên hồi như thế, Đỗ Yểu Yểu xiêu vẹo qua một bên, khóc lóc: “Tới, sắp tới rồi… Chàng bắn cho ta đi!”
Thẩm Giai vốn định tra tấn nàng thêm một chốc nữa nhưng thấy nàng khóc trông tội quá, bèn chạy nước rút mấy chục lần rồi đè lên vách tử cung. Tinh dịch nóng bỏng bị bắn tung tóe vào trong.
Thân dưới Đỗ Yểu Yểu không cầm nổi nữa, nước dâm tuôn ra ồ ạt như nước tràn bờ đê. Nàng ngã nhoài lên ngực hắn, người cứng đờ.
Có vẻ là bị “yêu” quá rồi đây.
Thẩm Giai rút ra rồi ôm nàng vào lòng, hôn lên mắt nàng: “Yểu Yểu, nàng vẫn ổn chứ?”
Đỗ Yểu Yểu thở ra thì nhiều, hít vào thì ít. Nàng phải nghỉ ngơi lấy sức thật lâu mới cắn bả vai hắn: “Không ổn, sắp chết rồi!”
Thẩm Giai lau nước mắt trên mặt nàng đi: “Sướng chết chứ gì? Ướt gần hết giường rồi kìa.”
“Chàng còn dám nói câu đó nữa hả!” Đỗ Yểu Yểu giận dỗi phồng má, sau đó nàng uể oải nhắm mắt lại: “Ta ngủ đây, chàng dọn đi.”
“Đừng ngủ mà Yểu Yểu ơi, ta muốn nói một chuyện rất quan trọng với nàng.” Thẩm Giai ngắt lời nàng.
“Ừm.”
Thẩm Giai ôm nàng thật chặt, da thịt hai người dán chặt vào nhau, hắn còn đè chân lên chân nàng một cách ngang ngược.
“Ta không dám hứa trước ngày mai ta sẽ thắng, cũng không dám thề sẽ trở về an toàn.”
Đỗ Yểu Yểu ngước nhìn hắn. Dục vọng đã được giải tỏa, đôi mắt hắn cũng trở nên trong veo, để lộ sự chân thành chạm đáy mắt.
“Nếu ván này Thần vương thắng thì ám vệ mà ta để lại sẽ bảo vệ nàng, ta cũng đã chuẩn bị giấy hưu thê rồi.” Thẩm Giai bảo: “Thê tử bị chồng bỏ sẽ không phải gánh tội. Nàng hãy giao tờ giấy này cho Vĩnh Ninh hầu phủ đi, lúc về Thanh Châu sẽ có người tiếp ứng đưa nhạc mẫu rời khỏi đây.”
Đỗ Yểu Yểu sững sờ. Chàng là nam chính mà, sao chàng lại thất bại được chứ?
Nàng giả bộ không biết, nương theo lời hắn: “Vậy còn ta sẽ đi đâu?”
“Ngô Hưng. Bên kia có một số sản nghiệp riêng của ta, đủ để nàng và nhạc mẫu ăn sung mặc sướng hết quãng đời còn lại, cũng sẽ có người bảo vệ hai người.” Thẩm Giai dặn dò cẩn thận.
Lòng tốt này bất ngờ quá! Đỗ Yểu Yểu cố dằn nỗi bàng hoàng xuống đáy lòng, nhẹ nhàng cười như thể chưa có chuyện gì xảy ra: “Chàng sẽ không sao cả, ta tin chàng.”
“Yểu Yểu à.” Thẩm Giai đặt tay nàng lên ngực mình, nghiêm túc nói: “Nếu Thái tử suôn sẻ nhưng ta không trở lại, nàng muốn ở lại Thẩm phủ thì ở, không muốn ở lại thì…” Thẩm Giai không đành lòng nói phần còn lại.
“Không muốn ở lại thì tái giá sao?” Đỗ Yểu Yểu tiếp lời.
Thẩm Giai bóp vú nàng một cách thô bạo: “Sao nàng biết cách đâm vào tim ta thế hả!”
Da nàng rất mềm mại, vô số dấu đỏ lấm tấm trên ngực nàng. Hắn hôn đầu vú đang dựng lên rồi ngậm lấy nó, tuyên bố: “Nàng là của ta!”
“Hôm nay là của chàng, ngày mai thì ai biết.” Đỗ Yểu Yểu cố ý bảo: “Thái tử lên ngôi, chàng không về thì càng tốt. Ta sẽ thừa hưởng tài sản Thẩm gia và tiến thêm bước nữa, cho người đó ở rể.” Nàng đảo đôi mắt đen láy: “Không thì học cô công chúa nào đó nuôi vài tình nhân cũng được.”
Thẩm Giai vỗ mông nàng cái bốp: “Nàng không hề nghĩ đến chuyện lập đền thờ giữ trinh tiết cho ta sao!”
“Chàng lại đánh ta!” Đỗ Yểu Yểu hờn dỗi, lầm bầm: “Bị chàng cho ăn nhiều quá nên thèm rồi, phải có đàn ông mới sống được, sao mà giữ nổi!”
“Nàng!”
“Rồi định đánh ta nữa à?”
“Không dám.” Thẩm Giai tức thì như con cun cút, hắn chọt vào bụng nàng: “Ta chỉ mong bụng nàng năng suất tí, sinh một đứa con cho ta.”
“Đừng có mà mơ.” Đỗ Yểu Yểu càu nhàu: “Còn khó hơn cả chuyện chàng không quay về nữa.”
“Nàng nói gì thế?” Thẩm Giai kề tai đến.
“Không có gì. Ta mệt rồi, đi ngủ!” Đỗ Yểu Yểu cào cổ hắn, thúc giục: “Ôm ta đi tắm mau!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận