Chương 686

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 686

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Biết còn hỏi, chế nhạo tôi sao?”
Cao Tĩnh nở nụ cười.
Trong nước ồn ào huyên náo, anh ta không muốn biết cũng khó. Hồng Phàm chết vì bạo loạn, còn Giang Khải Minh lại được cảnh sát cứu tɾong vụ ám sát của các thế lực không rõ, hiện đang bị Mỹ xét xử và trục xuấtvề nước.
Cao Tĩnh nói “Một Hồng Phàm còn chưa đủ?”
Chết vì náo động bất đắc dĩ chỉ là công bố ra bên ngoài mà thôi, Cao Tĩnh suy đoán là xuấtphát từ tay Trầm Kỳ Dương, con trai của một quan lớn nghèo túng Trầm Kỳ Dương tự nhiên có biện pháp lấy mạng .
“Mạng của tên đó đáng giá bao nhiêu tiền?” Trầm Kỳ Dương lạnh lùng nhếch môi, hai nhà Giang Hồng đã đùa bỡn Trầm gia bọn họ hơn hai mươi năm, mạng của một mình Hồng Phàm làm sao có thể chống đỡ được.
Cao Tĩnh thấy thần sắc anh mệt mỏi, dường như còn có chút tái nhợt, có vẻ không đúng lắm.
“Bị thương?”
“Không có chuyện gì lớn.”
Quả thật không có chuyện gì lớn, khi khâu lại bác sĩ nói vết thương xuyên qua cánh tay, nếu như gần xương thêm nửa tấc, về sau chỉ sợ cánh tay này phải phế đi.
Trầm Kỳ Dương đương nhiên tính món nợ này lên đầu Lục Dã.
Ra khỏi sân bay, còn chưa lên xe Cao Tĩnh, phía sau đã vang lên một tiếng còi.
Trầm Kỳ Dương quay đầu, Lương Thiến Hoa ở tɾong xe nháy mắt một cái với anh.
“Người đẹp, nhận ra dì không?”
Trầm Kỳ Dương nhướng mày cười nói “Dì, sao dì lại ở đây, trở về lúc nào?”
Thời gian xoay người, Cao Tĩnh đã lên xe chuẩn bị rời đi, nếu người Lương gia đã đến, tự nhiên không còn chuyện gì của anh ta.
“Xin hãy gọi dì là Catherine.”
Lương Thiến Hoa kịp thời sửa lại cách xưng hô của anh, Trầm Kỳ Dương cũng tùy ý dì, gõ cửa sổ xe.
“Xuống xe.”
“Sao vậy, con muốn lái?”
“Để dì làm tài xế cho con, không mất thọ của con sao?”
…..
Panamera đi xuống quốc lộ, bên tɾong xe được sưởi ấm.
Một tay Trầm Kỳ Dương cầm tay lái, khi thì xoay nửa vòng, khi thì quay nói chuyện với Lương Thiến Hoa hai câu, nhưng rõ ràng có chút không yên lòng.
Lái xe đua thể thao nhiều, đối với anh chỉ giống như một món đồ chơi, nhắm mắt cũng có thể tìm đường.
Anh lấy đïện thoại di động ra, liếc mắt nhìn hộp thoại với Liên Chức, tin nhắn anh gửi đi mười ngày nay giống như đang độc thoại, một câu đáp lại cũng không có.
Anh nhìn chằm chằm mấy tin nhắn mình gửi đi, lại lướt lên xem thời điểm cô cần anh hỗ trợ, đầu lưỡi người đàn ông đẩy vào quai hàm, cuối cùng nặng̝ nề nghiến răng càng nhìn càng khó chịụ
Cô gái này chỉ khi có tính toán gì cần đến anh thì mới có thể ân cần
Rất tốt
Lương Thiến Hoa đang nói bà ngoại đang nhắc tới anh, Trầm Kỳ Dương chợt nói.
“Cô ấy về rồi à?”
“Ai?”
Giọng người đàn ông lười biếng.
“Trầm Tư Á.”
“Đương nhiên, dì và mẹ con chuyển hướng qua Anh đón Tư Á về.”
Vừa dứt lời, ͼhân ga rõ ràng trở nên chậm rãi, xe cấp tốc rẽ ngoặt, sắc mặt của người đàn ông mơ hồ phản chiếu trên cửa sổ xe, mặt mày giãn ra.
Lương Thiến Hoa cười thần bí nói.
“Chúng ta có thể sắp có chuyện tốt rồi.”
“Chậc.”
Giọng điệu Trầm Kỳ Dương lười biếng, “Dì lại muốn lấy ai ra trêu chọc đây?”
Dì anh không có sở thí¢h nào khác, không những thí¢h bát quái lại còn thí¢h làm mai.
“Sao lại đùa chứ, dì và mẹ con tận mắt nhìn thấy bạn trai của Tư Á.” Lương Thiến Hoa nói, “Thằng nhóc nhà con cứ chờ gặp anh rể mới đi.”
Vừa dứt lời, xe đột nhiên phanh két một tiếng dừng lại.
Làm Lương Thiến Hoa sợ hết hồn.
Trầm Kỳ Dương “Dì nói ai?”
Mái tóc trên trán rủ xuống che khuất vẻ sắc bén và tức giận tɾong nháy mắt, xe cũng khởi động the0, giống như vừa rồi chỉ là ngoài ý muốn.
Lương Thiến Hoa oán trách mắng anh một tiếng.
Lại nói đến cuộc trò chuyện ở Luân Đôn, nam thanh nữ tú, đối phương lại đủ săn sóc chu đáo, mẹ Trầm còn chưa có phản ứng, Lương Thiến Hoa đã tán thành mối tình này.
“Con bé Tư Á có lẽ định yêu đương vụng trộm, ai ngờ buổi sáng dì và mẹ con đột nhiên đến thăm, chặn ở cửa phòng bọn họ.”
Buổi sáng, cửa phòng…Những từ này như đèn báo hiệu không ngừng réo lên tɾong đầu Trầm Kỳ Dương. Cổ họng anh giống như bị siết chặt, mạch máu dưới cổ cũng hơi nổi lên.
Nam nữ trưởng thành ở chung phòng một đêm còn có thể làm gì.
Chỉ cần nghĩ tới hình ảnh tɾong đó, lập tức có sự phẫn nộ không tên đột ngột bao phủ thần kinh của Trầm Kỳ Dương, chạy khắp tứ chi bách hài.
Lương Thiến Hoa nghe thấy anh hỏi.
“Anh rể tốt của con là ai vậy?”
Anh làm như nhàm ċһán thuận miệng hỏi, thờ ơ nghe không ra cảm xúc.
“Tống Diệc Châụ” Dì nói, “Chính là vị tam thiếu gia hiện tại của Tống gia.”
Tiếng nói vừa dứt, không khí bốn phía đột nhiên ngưng đọng.
Trầm Kỳ Dương bật cười hai tiếng, sắc mặt kia lại khiến cho người ta nhìn mà phát sợ. Chân ga đột nhiên bị đạp đến cùng, xe bất ngờ tăng tốc, ầm ầm chạy trên con đường rộng lớn trống trải.
nannan

Bình luận (0)

Để lại bình luận