Chương 689

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 689

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thủ đô có rấtnhiều người tốt, cần gì phải dây dưa với Tống gia bọn họ.
Ôm the0 phần băn khoăn này, mấy ngày nay về thủ đô Tống Diệc Châu nhiều lần đưa thiệp mời gặp mặt tới trang viên Tử Kinh, đều bị mẹ Trầm lấy lý do có việc tạm thời từ chối, lễ vật và quà chúc tết tặng không ít, nhưng Tống Diệc Châu thật sự là ngay cả cửa trang viên cũng không bước vào được.
Mẹ Trầm một là nghĩ lại, hai là vì đánh giá chàng trai này.
Bà ngoại Lương lại cười nói “Nếu như bà nội đoán không sai, lúc con ở Dung Thành làm thư ký cho cậu ấy, sợ là đã có hảo cảm với nhau có phải hay không?”
Gừng càng g͙ià càng cay, bà cụ liếc mắt một cái lập tức nhìn ra nguồn gốc sâu xa trước đây của bọn họ.
Đâu phải đơn giản là có hảo cảm với nhau, ngay cả giường cũng đã lăn đếm không biết mấy lần. Liên Chức yên lặng không nói lời nào.
“Về phương diện này bà và mẹ con suy nghĩ có chút khác nhaụ”
Bà cụ nói lúc trước Tống Diệc Châu không tính là người ưu tú nhất tɾong số các chàng trai bà đã chọn cho cô, lúc ấy ngay cả h0àng thất nước ngoài cũng ở tɾong danh sách của bà cụ, người ưu tú tự nhiên là núi cao còn có núi cao hơn. Nhưng Tống Diệc Châu lại là người bà hài lòng nhất.
“Việc lựa chọn một nửa kia, ngoại trừ ưu tú và có đạo đức tốt thì nhất định phải nhìn xem đối phương có tâm lý chấp nhận được con ở chỗ thấp nhất hay không.”
Liên Chức khó hiểu “Chỗ thấp nhất?”
Bà ngoại Lương gật đầu, từ tin tức mà bà nghe ngóng được, chàng trai trẻ này ban đầu không phải là người chủ quản Tống gia, hào môn khôn sống mống chết, phân chia tài nguyên không ai rõ ràng hơn bà cụ.
Tống Diệc Châu nhất định đã trải qua sự đối xử lạnh nhạt và khinh thường mà người thường không thể tưởng tượng được, trưởng thành tɾong nghịch cảnh như vậy, nhất định có thể tiếp nhận muôn màu muôn vẻ của cuộc sống hơn so với những người quanh năm sống tɾong thuận cảnh.
“Con bây giờ là thiên kim của Trầm gia, mặc kệ nói gì làm gì người ta đều khen con tự nhiên hào phóng, khéo léo hợp lòng người, nhưng con người không có cách nào chỉ giữ nguyên một trạng thái, lỡ như Trầm gia xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, sau đó trượt xuống dốc, hoặc có sự cố khác khiến tính cách chuyển biến, không hề phù hợp với những điều người đó mong muốn. Bà tin tưởng cậu Tống này là người có thể bao dung nhất, thậm chí sóng vai cùng con đi tiếp.”
Liên Chức không nghĩ tới bà cụ có thể nói lời này với cô, nhất thời có chút cảm động.
Bà cụ nói, “Hiện giờ thay vì lo lắng ánh mắt thế tục, Á Á, chẳng bằng tự hỏi chính mình, ở chung với cậu ấy có thoải mái hay không? Có cần đe0 mặt nạ mà sống hay không.”
Liên Chức im lặng.
Cô cũng từng ngụy trang không ít, ai ngờ tên cáo g͙ià này đã sớm nhìn thấu cô. Không hiểu sao cô lại nhớ tới ngày Tống Diệc Châu hỏi cô trả thù Trầm Hi xong có thoải mái hay không? Nếu lúc ấy cô nói không thoải mái, chỉ sợ Tống Diệc Châu sẽ bình tĩnh tiếp tục đưa dao cho cô.
Bình tĩnh mà xem xét, ngoại trừ Lục Dã, Tống Diệc Châu quả thật là người tốt nhất để cô bo bo giữ mình ở Trầm gia.
Dừng lại, cô đang nghĩ gì vậy?
Chính là phút sững sờ này, bà ngoại Lương nói với mẹ Trầm.
“Cũng không cần biểu hiện bài xích như vậy, lần sau khi cậu Tống đưa thiệp mời, có thể gặp mặt.”
“Bà ngoại.” Liên Chức nói, “Con cảm thấy vẫn không thí¢h hợp, yêu đương mà thôi, con còn nhỏ, cũng không cónan”
Bà cụ vỗ vỗ tay cô.
“Cũng chỉ là xem thử mà thôi, cũng không phải quyết định gì. Á Á, coi như thỏa mãn lòng hiếu kỳ của bà g͙ià này.”
Đừng thấy bà cụ thương cô, ở phương diện đưa ra quyết định tự nhiên nói một không nói hai.
Tư tưởng bà sáng suốt, nhưng nếu Á Á và Tống Diệc Châu ở chung một phòng, như vậy nhất định là có thí¢h. Bà cụ đương nhiên phải thay cô đánh giá người này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận