Chương 69

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 69

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hạ Cảnh Chiêu nghe được câu trả lời dứt khoát, anh sửng sốt. Anh không phân biệt được đó là lời nói thật hay nói dối, nhưng cũng không quan trọng.

Anh nhìn Dịch Nhữ trần truồng đang quỳ dưới chân mình bằng ánh mắt cao ngạo, trên gương mặt cô là sự suy sụp và thỏa hiệp, cùng với đôi mắt thất thần kia.

Đôi mắt của Hạ Cảnh Chiêu trở nên sâu dần, anh thả Dịch Nhữ ra, quấn sợi dây xích trên cổ tay cô mấy vòng vào lòng bàn tay rồi đặt lên đầu gối.

Anh dịu giọng, “Tại sao em lại làm chuyện này?”

Dịch Nhữ cúi đầu không nói gì.

Hạ Cảnh Chiêu cười khẽ, “Anh đã nghĩ kĩ rồi, dù có thương xót em cũng không thể thay đổi cục diện bế tắc của chúng ta.”

Dịch Nhữ, “Ý anh là sao?”

Hạ Cảnh Chiêu hạ giọng trầm thấp, “Anh hỏi em, có phải từ đầu, từ giây phút chúng ta hẹn hò với nhau, em đã nghĩ tới chuyện chia tay rồi không?”

Nghe câu hỏi này, Dịch Nhữ sửng sốt, khi đó mong muốn ban đầu lúc cô theo đuổi Hạ Cảnh Chiêu là được ở bên cạnh anh ngay cả khi chỉ có được một thời gian vui vẻ ngắn ngủi.

Cô chưa từng nghĩ rằng mình sẽ có tương lai với Hạ Cảnh Chiêu.

Anh là người nổi tiếng được mọi người săn đón trong trường, ớm muộn gì cũng sẽ trở thành bạn trai của người khác, về phần chuyện xảy ra hai năm trước, đó chỉ là mồi lửa thúc đẩy quá trình này mà thôi. Hơn nữa, cô gái tham gia trao đổi với anh cũng đã nói là mình thích anh.

“Em…”

“Thôi bỏ đi, đừng nói nữa.”

Dường như Hạ Cảnh Chiêu không muốn nghe nữa nên ngắt lời, nhưng Dịch Nhữ lại cất cao giọng, “Nhưng sớm muộn gì người ta cũng sẽ biệt ly, không ai sẽ ở cạnh ai suốt đời cả, nếu sớm muộn gì cũng chia tay, tại sao không chia tay sớm chút, càng kéo dài chỉ càng khó chịu mà thôi!” Dịch Nhữ dừng lại một lát, “Đau dài không bằng đau ngắn, đều là tốt cho nhau cả.”

“Tốt cho nhau cả? Hay thật.” Hạ Cảnh Chiêu tức quá hóa cười, “Vậy trong hai năm đó, em không đau sao?”

Không đau sao?

Cô như mắc phải tai họa lớn, người đi, nhà trống, chỉ còn vết thương trước mắt, mà rõ ràng cô chính là thủ phạm nhưng vẫn chưa thể thoát khỏi cơ áy náy ám ảnh.

Dịch Nhữ không còn cách lừa bản thân nhưng cô biết cách lừa Hạ Cảnh Chiêu.

“Không đau.” Dịch Nhữ trợn mắt lên.

Hạ Cảnh Chiêu nghe câu trả lời này, anh không hề bất ngờ, mọi thứ đều nằm trong dự đoán.

Nhưng Dịch Nhữ luôn có thể dễ dàng chọc giận anh bằng thái độ nhu nhược và đáng thương của mình, cô ngẩng đầu nhìn anh với đôi mắt trống rỗng kia, nói nốt nửa câu sau:

“Em đang tiến về phía trước, có thể sống cuộc sống không có anh.”

Dịch Nhữ vừa nói xong, hai bên xương hàm của cô đau đớn dữ dội, Hạ Cảnh Chiêu bóp mặt cô, ép cô há miệng ra thật to, Dịch Nhữ kêu rên đau đớn.

“Tốt nhất là bây giờ em đừng nói nữa, anh sẽ từ từ giúp em sửa thói nghĩ một đằng làm một nẻo.”

Có tiếng khóa kéo bị mở ra, bên miệng Dịch Nhữ xót buốt, kim loại lạnh lẽo ma sát, dây thắt lưng mềm dán sát vào má rồi quấn ra sau đầu. Dịch Nhữ nghe được tiếng khóa móc cài lại, Hạ Cảnh Chiêu đeo một cái rọ mõm chạm rỗng.

Hạ Cảnh Chiêu thả Dịch Nhữ ra, vì vừa rồi anh bóp chặt gò má của cô nên nước bọt đã tích tụ trong miệng, Dịch Nhữ vô thức nghiêng đầu, nước bọt chảy ra từ khóe môi, rơi xuống bắp đùi trần trụi.

Có tiếng quần áo sột soạt vang lên, hình như Hạ Cảnh Chiêu đứng dậy, Dịch Nhữ ngồi xổm xuống tại chỗ, giơ tay ra sau đầu muốn tháo rọ mõm ra, nhưng tiếng bước chân của Hạ Cảnh Chiêu lại vang lên từ xa tới gần.

Cằm cô bị nâng lên, có gì đó bị cho vào miệng, sau đó, có nước chảy ào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận