Chương 69

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 69

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi được trả tự do, Trình Hâm vội xử lý công việc của mình. Cô bớt chút thời giờ đi giải quyết công chuyện của Thành Hoà với Cao Bình, Thân Gia, hai người họ đưa cô đi gặp rấtnhiều đối tác trước đây của cậụ Thậm chí Thân Gia còn đưa Trình Hâm tới công ty bọn họ, muốn người có nhiều kinh nghiệm kinh doanh như cô làm việc cho mình.
Nói Trình Hâm là người tốt cũng không quá.
Trong khoảng thời gian dạy ở trường học, cô hòa nhập với sinh viên rấtnhanh. Lớp học của cô lúc nào cũng đủ sĩ số, người tɾong, ngoài khoa hay thậm chí các khoá khác cũng tới tham gia lớp học. Đến với lớp học của cô, ai cũng có thể nghe tiếng cười hi hi ha ha giữa cô và các bạn học.
Thành Hoà còn chưa vào đến lớp đã nghe thấy tiếng cười ha ha của Trình Hâm, cậu cúi đầu, tỏ vẻ không vui.
Cao Bình khẽ vỗ vai cậu, nói “Vào thôi.”
“Ừm.” Thành Hoà vào sau cậu ta, bước đi thong thả.
Ngay giây phút họ bước vào cửa, Trình Hâm chỉ cần liếc mắt một cái đã chú ý tới cậu, nhưng cô vẫn coi như không có việc gì, tiếp tục nói chuyện phiếm với sinh viên “Vậy sao? Cô giảng bài hay đến thế à?”
Gần đây Trình Hâm không nói chuyện với Thành Hoà, ban đầu cô vẫn thường xuyên trả lời tin nhắn của cậu, nhưng do mấy ngày gần đây bận quá nên quên trả lời.
Một nữ sinh nào đó đáp “Đúng ạ. Ngày xưa tham gia lớp học của cô Tô thấy rấtnhàm ċһán, nhưng từ sau khi cô đến đây, ngày nào bọn em cũng thấy vui vẻ, việc học cũng trở nên nhẹ nhàng hơn rấtnhiềụ”
“Suỵt.” Trình Hâm giơ ngón trỏ lên đặt giữa môi, sau đó nhìn quanh lớp rồi lại tập trung vào màn hình máy tính, trên đó chiếu nội dung công việc mà cô đang trao đổi với đoàn đội nước Mỹ. Cô nhe0 mắt cười nói “Không thể để cô Tô nghe thấy những lời này được, chỉ cần nói nhỏ với cô thôi.”
“Cô thật tốt bụng.” Nữ sinh kia vui ra mặt.
Trình Hâm liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay, chỉnh lại mắt kính rồi khẽ nói “Được rồi, các em mau về chỗ ngồi đi, chúng ta bắt đầu vào bài.”
Mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn sàng cho một buổi học.
Khi tiết học kết thúc, Trình Hâm cố ý dành chút thời gian để trò chuyện với các sinh viên tɾong lớp, giải đáp những thắc mắc của bọn họ, nhưng không hiểu sao câu hỏi càng lúc càng đi xa.
Một bạn học X hỏi “Cô giáo, lúc ấy cô nghĩ gì mà lại học về chuyên ngành quản trị kinh doanh?”
Trình Hâm đặt viên phấn xuống, cầm khăn ướt lau tay rồi thong dong đáp “Đây giống như một mục tiêu nhỏ mà cô đặt ra cho bản thân.”
Khi thấy Trình Hâm trả lời câu hỏi của bạn học thứ nhất, một nữ sinh khác lại tiếp tục “Cô ơi, cô đã từng gặp phải chuyện gì khiến cô có suy nghĩ muốn bỏ cuộc giữa chừng chưa ạ? Hoặc là có giây phút nào đó cô từng muốn bỏ cuộc chẳng hạn?”
Trình Hâm mím môi gật đầu, ánh mắt khẽ lướt qua Thành Hoà, ngập ngừng vài giây mới lên tiếng “Có chứ, con người đôi khi phải có những chuyện buồn, chuyện khiến mình thất vọng. Vào những lúc như thế, chúng ta sẽ mất niềm tin vào mọi thứ xung quanh, cảm thấy không có mục tiêu để tiếp tục sống, tương lai không có hồi kết, không có ánh sáng. Dưới tình huống như vậy, chúng ta nên để bản thân bình tĩnh. Với những cảm xúc tiêu cực, chúng ta có thể có nhưng cần đưa ra giới hạn nhất định. Khi khoảng thời gian này trôi qua thì nên nghĩ phải tiếp tục cố gắng như thế nào, và tương lai sẽ luôn xứng đáng với sự nỗ lực hiện tại của bản thân.”
……
Một nam sinh nào đó bên dưới bắt đầu ồn ào “Cô giáo ơi, cô có bạn trai chưa ạ?”
Thành Hòa nghe thấy câu hỏi này thì sững người.
Trình Hâm khẽ cười, nhưng khóe mắt lại không bỏ qua bất kỳ biểu cảm nhỏ nào trên khuôn mặt cậu, cuối cùng cô không trả lời câu hỏi này.
Tan học, Trình Hâm thu dọn đồ đạc rồi giao cho một em sinh viên khá quen thuộc, nói “Cất đống sách vở vào văn phòng giúp cô.”
“Vâng.” Nữ sinh kia cầm đồ cô đưa.
Trình Hâm ngẩng đầu thấy Thành Hoà đang chuẩn bị đứng dậy rời đi thì bất ngờ gọi lại “Thành Hoà, chờ cô một lát, cô có chuyện muốn nói với em.”
Trình Hâm khẽ cười với cậu, giữ cậu lại ngay trước mặt tất cả mọi người. Sự ngờ vực và do dự thoáng hiện nơi đáy mắt Thành Hoà, cậu nhấp môi, chậm rãi đi về phía bục giảng. Cô nhìn cậu, chớp mắt cười, hai người cùng ra khỏi lớp, để lại đám sinh viên đang thì thầm to nhỏ phía saụ
“Hình như mối quan hệ giữa cô giáo Trình và Thành Hoà tốt đến mức bất thường ấy, bóng lưng hai người họ khi đi cạnh nhau rấtgiống một đôi tình nhân, đúng không?”
“Đúng là rấtgiống, nhưng tôi nghe nói ngay từ lần đầu tiên gặp, họ đã không ưa nhau rồi.”
“Đừng có đẩy thuyền loạn lên thế chứ, người ta là hai chị em.”
“Cái gì mà hai chị em? Chính Thành Hoà đã nói đó không phải chị cậu ta mà.”
“Nhưng cô giáo Trình nói hai người là chị em.”
Bạn học kia nhún vai “Vậy thì chịu rồi, nhưng mà nhìn kiểu gì cũng thấy hai người họ chẳng giống chị em chút nào.”
“Có muốn quay về ký túc xá thu dọn đồ đạc không?” Trình Hâm đi bên cạnh cậu, khẽ hỏi.
Thành Hoà cúi đầu “Hả?”
“Ờ.”
Thành Hoà ngập ngừng khoảng vài giây, sau đó nhíu mày hỏi “Chị tìm em có chuyện gì à?”
“Ừ.” Trình Hâm gật đầu, cười với cậu “Chị muốn ăn lẩu, em đi ăn với chị đi.”
Thành Hoà ngạc nhiên “Hả?”
“Hả hở cái gì, nhanh tay nhanh ͼhân lên.” Trình Hâm liếc mắt nhìn cậu, khóe miệng khẽ nhếch tạo thành độ cong tuyệt đẹp, ánh mắt sâu hun hút “Giờ chị đưa em quay về ký túc xá dọn đồ trước, xong rồi chúng ta cùng đi ăn cơm.”
“Ừm.”
Trời dần về tối, Trình Hâm không biết tìm quán lẩu ở đâu, đầu tiên cô đỗ xe tɾong tầng hầm của một trung tâm mua sắm sau bảy lần rẽ lên rẽ xuống, tiếp đến lại đi lòng vòng mới tìm thấy nó ở rấtsâu tɾong một con hẻm nhỏ không đáy.
“Hừm.” Cách một hàng bậc thang, Trình Hâm chỉ vào một quán cách đó không xa “Chính là nơi này.”
Quán ở một vị trí khuất đến nỗi sẽ không thể tìm thấy nếu không nhìn kỹ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận