Chương 69

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 69

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Lời nói dối ngọt ngào và Nọc độc của rắn
Trong quán cà phê gần bệnh viện, Hoắc Tiểu Đồng ngồi đối diện Phó Dĩnh, ánh mắt lấp lánh như sao sa. Cô ta đã được băng bó vết thương cẩn thận, và giờ đây đang tận dụng triệt để cơ hội để tiếp cận “chàng hoàng tử” mới quen.
“Hóa ra anh là luật sư sao? Tài giỏi thật đấy!” Hoắc Tiểu Đồng khen ngợi, giọng điệu đầy vẻ ngưỡng mộ sùng bái. Cô ta biết đàn ông thích nhất là được phụ nữ tôn sùng.
Phó Dĩnh cười khiêm tốn: “Cũng bình thường thôi mà. Em quá khen rồi.”
“Anh Dĩnh ưu tú thế này, chắc là có nhiều cô gái theo đuổi lắm nhỉ? Anh có người yêu chưa?” Cô ta dò hỏi, tim đập thình thịch chờ câu trả lời.
Phó Dĩnh thoáng chút trầm ngâm, ánh mắt hiện lên vẻ buồn man mác: “Vẫn chưa… Có lẽ là do anh chưa đủ tốt.”
Hoắc Tiểu Đồng mừng thầm, nhưng vẫn giả vờ ngạc nhiên: “Sao có thể chứ? Anh tốt thế này mà. Chắc là anh đã có người trong lòng rồi phải không? Cô ấy là ai mà may mắn thế?”
Nhắc đến người thương, ánh mắt Phó Dĩnh sáng lên, dịu dàng vô cùng: “Cô ấy là một người rất đặc biệt. Thông minh, mạnh mẽ, và rất xinh đẹp. Cô ấy… hiện đang làm thư ký chủ tịch tại tập đoàn Hoắc Viễn.”
“Cái gì?” Nụ cười trên môi Hoắc Tiểu Đồng cứng đờ. “Hoắc Viễn? Thư ký chủ tịch?”
Một dự cảm chẳng lành ập đến. Thư ký chủ tịch Hoắc Viễn… chẳng phải là con hồ ly tinh Phỉ Y Hân sao? Trái đất này tròn đến mức đáng ghét vậy sao?
“Sao thế? Em biết cô ấy à?” Phó Dĩnh ngạc nhiên trước phản ứng thái quá của cô.
Hoắc Tiểu Đồng siết chặt bàn tay dưới gầm bàn, móng tay cắm sâu vào da thịt. Cô ta cố nén cơn ghen tức và sự căm hận đang dâng trào, gượng gạo hỏi lại: “Anh Dĩnh… người anh thích… có phải tên là Phỉ Y Hân không?”
Phó Dĩnh gật đầu, mỉm cười hạnh phúc: “Đúng rồi. Em quen Y Hân sao?”
Cơn giận bùng nổ trong lòng Hoắc Tiểu Đồng. Tại sao? Tại sao đi đến đâu cũng là Phỉ Y Hân? Anh trai cô bị cô ta mê hoặc, giờ đến người đàn ông cô vừa rung động cũng đem lòng yêu thầm cô ta? Con đàn bà đó rốt cuộc có ma lực gì?
Không được! Cô ta không thể để Phó Dĩnh rơi vào tay Phỉ Y Hân. Cô ta phải phá hủy hình tượng của ả trong mắt anh.
Hoắc Tiểu Đồng hít một hơi sâu, thay đổi sắc mặt, trở nên âu sầu và nghiêm trọng: “Anh Dĩnh… Em không muốn giấu anh. Thật ra… em là em gái ruột của Hoắc Đông Thần – chủ tịch Hoắc Viễn.”
Phó Dĩnh kinh ngạc: “Thật sao? Trùng hợp vậy ư?”
“Vâng. Và chuyện về chị Y Hân… em nghĩ anh nên biết sự thật.” Cô ta ngập ngừng, vẻ mặt đầy khó xử như đang phải nói ra một bí mật động trời.
“Sự thật gì? Em cứ nói đi.” Phó Dĩnh bắt đầu cảm thấy lo lắng.
Hoắc Tiểu Đồng cúi đầu, giọng lí nhí nhưng đủ để Phó Dĩnh nghe rõ từng từ: “Chị Y Hân… chị ấy là tình nhân của anh trai em!”
“Cái gì?” Phó Dĩnh sững sờ, suýt làm rơi cốc nước. “Em nói bậy bạ gì thế? Y Hân không phải loại người đó!”
“Em không nói dối!” Hoắc Tiểu Đồng ngẩng lên, đôi mắt rưng rưng chực khóc, diễn xuất đỉnh cao của một diễn viên đại tài. “Chính mắt em đã thấy… Anh em đã có hôn ước với người khác, là chị Lan Nhược Tâm, bạn thân của em. Nhưng chị Y Hân vẫn chen vào, dùng nhan sắc để quyến rũ anh ấy, ép anh ấy phải bỏ rơi chị Nhược Tâm. Chị ấy… chị ấy tham vọng lắm, anh Dĩnh à. Anh đừng để vẻ ngoài ngây thơ của chị ấy đánh lừa.”
Phó Dĩnh nhìn cô gái nhỏ đang khóc lóc trước mặt, trong lòng dấy lên sự nghi ngờ và hoang mang. Nhưng lý trí mách bảo anh rằng Phỉ Y Hân mà anh biết suốt bao năm qua không phải là người như vậy. Cô kiêu hãnh, tự trọng, không bao giờ chấp nhận làm kẻ thứ ba.
Anh nhìn thẳng vào mắt Hoắc Tiểu Đồng, giọng nghiêm nghị: “Anh không biết em nghe những điều này từ đâu, hoặc em hiểu lầm điều gì. Nhưng anh tin tưởng Y Hân. Cô ấy là bạn thân của anh, anh hiểu rõ nhân cách của cô ấy hơn ai hết. Xin em đừng nói những lời xúc phạm cô ấy nữa.”
Hoắc Tiểu Đồng sững người. Cô ta không ngờ Phó Dĩnh lại tin tưởng Phỉ Y Hân đến thế. Kế hoạch bôi nhọ thất bại, cô ta đành phải thu lại nanh vuốt, giả vờ hối lỗi: “Em… em xin lỗi. Có lẽ em đã hiểu lầm… Anh đừng giận em nhé.”
Phó Dĩnh thở dài, đứng dậy: “Được rồi, không sao. Anh có việc phải đi trước. Em giữ gìn sức khỏe.”
Anh để lại tiền thanh toán rồi bước đi, để lại Hoắc Tiểu Đồng ngồi đó với ánh mắt đầy oán độc.
“Phỉ Y Hân… tao thề sẽ không để mày yên!”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận