Chương 69

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 69

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tôi dò xét cẩn thận, nhìn ngắm bốn người đàn ông nhà họ Hàn, phát hiện thì ra bọn họ khá là giống nhau, cha chồng tôi dù sao cũng là công thần chủ chốt sáng tạo ra mấy người nên hết sức cao lớn tuấn lãng, có lẽ vì tuổi tác đã cao nên thoạt nhìn ông rất ấm áp, ôn hòa, nhưng khí phách thì vẫn tồn tại khiến người khác khó lòng bỏ qua được; khí chất của Hàn Ti càng giống ông hơn, quả thật là ôn văn nho nhã, ưu tú mê hồn; Hàn Vũ trông qua như công tử phong lưu bất cần đời, cả ngày treo lên mặt nụ cười không hề đứng đắn nhưng lại được mọi người yêu thích đến bất ngờ; còn Hàn Lỗi, hừ, căn bản chính là một con hồ ly khoác da dê chứ còn gì nữa.

(Momo: Em hiểu rồi, người đầu giống bố, càng về sau càng biến chất dần, chuyển sang…giống mẹ=]], hơn nữa lại tăng cấp theo kiểu bậc thang, người sau cao tay hơn người trước, giống mẹ hơn người trước, cáo già hơn người trước, và điển hình chính là Lỗi ca của chúng ta*vỗ tay*)

Khi tầm mắt của tôi qua lại giữa mấy người này, vừa nhìn đến cha chồng thì đột nhiên khuôn mặt của liền đỏ ửng lên, tư tưởng hết sức không thuần khiết, ảo tưởng đến hình ảnh cha chồng bị mẹ trói cứng ở trên giường, sau đó…

A! Xấu mặt quá!

Nhìn kẻ từ lúc chúng tôi tiến vào vẫn không ngừng uống rượu giải sầu- Hàn Ti, anh đã chuyển từ chén sang chai, trực tiếp cầm lên tu ừng ực, tôi rốt cuộc không nhịn được quay sang hỏi mẹ chồng: “Đã xảy ra chuyện gì vậy? Chị dâu đâu mẹ?”

Nghe được hai chữ “Chị dâu” từ miệng tôi, thân hình cao lớn của Hàn Ti hơi cứng lại một chút, một giây sau liền ra sức uống rượu hơn.

Mẹ chồng tôi nhìn Hàn Ti hừ lạnh một tiếng, quay đầu cười nói với tôi: “Bị cái tiểu tử ngu ngốc này chọc cho ghen lên, lại còn không nghe được lời giải thích nên bỏ về nhà mẹ đẻ rồi còn đâu!”

“A?” Tôi có chút bất ngờ khi nghe vậy.

Mẹ chồng lại hảo tâm, tiếp tục giải thích: “Thật ra thì đây đều là do thằng nhóc đần này tự tìm, căn bản là chỉ cho quan đốt lửa, không cho dân thắp đèn, mình cùng tình nhân cũ vừa nói vừa cười nhưng lại không cho người ta cùng mối tình đầu ăn một bữa cơm, nhìn xem, ghen lên là nói năng hàm hồ, thế là tiểu bạch thỏ của chúng ta thấy thế ghen tị, tức giận, rồi bốc hỏa, bỏ nhà ra đi. Thật ra thì tên này tái phạm rồi tái phạm không biết bao nhiêu lần rồi, chúng ta còn lén đánh cược xem khi nào thì tiểu bạch thỏ sẽ bộc phát, không nghĩ tới con bé giỏi nhịn như vậy, mãi đến hôm nay mới vùng lên, cho nên kẻ đánh cược tiểu bạch thỏ sẽ không phản kháng là Hàn Vũ phải mời khách!”

Nghe lời mẹ, Hàn Vũ nhìn Hàn Ti bĩu môi đầy đáng thương, ai oán nói: “Thiếu em nên anh mới thành như vậy chứ sao, kết quả kìa, chẳng những làm người ta thất vọng, còn hại em phải tiêu pha bao mọi người, anh phải đền em đi!”

Lúc này, Hàn Ti lại tìm rượu uống nhưng chỉ chụp được trống không vì cha tôi đã ra tay, đoạt lại chai rượu của anh, nhàn nhạt nói: “Đừng lãng phí rượu ngon.”

Hàn Tuệ vẻ mặt nhìn có chút hả hê nói: “Hối hận rồi sao, hối hận đến đứt ruột đứt tóc cũng không làm được gì, đáng đời anh!”

Hàn Mẫn lạnh lùng quét Hàn Ti một cái, chán ghét nói: “Đây chính là kết quả của việc khi dễ tiểu bạch thỏ quá mức, hừ, tên đàn ông nhàm chán làm chuyện nhàm chán, quỳ xuống khóc đi!”

Quan Dịch không nói gì nhưng không ngừng gật đầu, tỏ vẻ ủng hộ quan điểm của vợ mình.

Tôi co giật khóe miệng nhìn bọn họ, mấy người này xác định là người một nhà ư? Bọn họ xác định Hàn Ti không phải là đứa bé được ôm về hoặc là con nuôi? Tại sao không ai thèm an ủi anh mà ngược lại còn bỏ đá xuống giếng chứ?

“Con dâu ngoan, con cũng nói một câu đi!” Mẹ chồng đột nhiên yêu cầu tôi cũng tham dự “Hội những kẻ đâm chém châm chọc người” này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận