Chương 69

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 69

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngay sau đó, cô lại nghe thấy âm thanh trầm thấp của Chu Quân Ngôn: “Giả thần gạt quỷ, cúp máy đây.”

“Ai da, đừng cúp máy, em đã đặt vé rồi.”

Cố Nhan vừa nói vừa gửi thời gian chiếu phim cho anh.

“Tôi không đi.” Giọng Chu Quân Ngôn bình thản.

Cố Nhan vờ như không nghe thấy: “Tám giờ ba mươi không gặp không về nha, em sẽ luôn chờ anh. Anh mà không đến em lập tức úp sọt em họ anh đấy.”

Sau khi cúp máy, Cố Nhan ngồi trò chuyện với bà nội cô một lát, rồi mới lấy cớ là Hứa Yên gọi mình đi hát hò để rời khỏi.

Tối thứ sáu, trêи đường lớn trong thành phố dễ bị ùn tắc nên Cố Nhan bắt taxi đến rạp phim trước nửa tiếng.

Cô mua một phần bắp rang lớn cộng thêm hai chai Coca và đứng cạnh chỗ nhân viên bán vé, chờ đợi từng phút từng giây. Mỗi một lần cửa thang máy mở ra đều làm cô thêm bất an. Mãi đến khi chỉ còn năm phút trước khi xét vé vẫn không thấy Chu Quân Ngôn xuất hiện, nỗi lo lắng dần tan đi theo chai Coca lạnh băng trong tay cô. Phát giác được ánh mắt người soát vé đang ngó nghiêng phía sau mình, Cố Nhan vừa bước về hướng thang máy, vừa dùng lực vặn nắp chai Coca suýt thì tràn nước ra ngoài, cô nghĩ thầm: “Chu Quân Ngôn thật quá đáng ghét.”

Có điều cũng may đây không phải lần đầu cô xem phim một mình, ánh đèn tắt đi thì ai cũng không biết ai.

Vé phim cô mua là một bộ phim hài kịch nổi tiếng gần đây. Nhưng chắc bởi vì cô vào trễ mấy phút, nên làm sao cũng không bắt kịp ý cười trong phim. Cô ngồi yên tĩnh ôm bắp rang ăn từng viên, nhìn không hòa hợp với đám người đang vui cười xung quanh.

Không biết qua bao lâu, cô nghe thấy bên tai truyền đến âm thanh “Kẽo kẹt”, ghế dưới ʍôиɠ khẽ động. Cố Nhan đang tập trung xem phim thì trong phút chốc khóe mắt cô nhìn thấy chỗ ghế đang trống bên cạnh chợt có người ngồi xuống.

Trong rạp chiếu phim tối đen như mực, Cố Nhan nhìn chăm chú một bên mặt của Chu Quân Ngôn. Lòng cô rạo rực, lông mi khẽ động, khẽ nói:

“Anh tới rồi, em biết ngay anh sẽ đến mà.”

Chu Quân Ngôn nghiêng người liếc nhìn cô một cái, không nói gì thêm.

Ánh mắt Cố Nhan nhìn chằm chằm vào anh trong bóng tối, trong đó cất giấu quá nhiều khát vọng về một đồ vật đã lâu chưa chiếm được.

“Em không chờ anh, bởi vì em cho là anh sẽ không tới.”

Chu Quân Ngôn không thèm chỉnh hai câu nói mẫu thuẫn trước sau của Cố Nhan. Giây tiếp theo, cô tiến đến bên tai anh, thì thầm: “Anh xem, em chỉ gây họa với mình anh thôi.”

Chu Quân Ngôn vờ đứng đắn, cố gắng xem nhẹ khí nóng bên tai, ánh mắt nhìn thẳng phía trước: “Không phải đang xem phim sao?”

“Vâng.”

Cuối cùng Cố Nhan cũng tập trung xem phim, quên cả ăn bắp rang. Bộ phim này có nội dung vô cùng buồn cười, đến đoạn cha của nhân vật nam chính chui vào trong khe nước thì Cố Nhan rốt cuộc nhịn không được cười ra tiếng, cô vô thức quay đầu nhìn Chu Quân Ngôn.

Cô nhìn khóe môi anh lộ ra nụ cười thản nhiên, không giống như những người khác. Lúc này cô mới nhớ tới dường như mình chưa từng thấy anh cười bao giờ cả, đây là lần đầu tiên.

Cố Nhan cúi đầu xuống len lén hôn một cái trêи mu bàn tay anh đang gác trêи tay vịn cạnh khe để đồ uống.

Chu Quân Ngôn cảm nhận được xúc cảm mềm mại trêи tay nên rũ mắt nhìn cô. Đáy mắt anh chứa ý cười còn chưa kịp tan đi, cũng quên rút tay về.

“Lại muốn làm gì đây?” Giọng anh có chút bất đắc dĩ không biết làm thế nào.

Rất nhanh, anh nghe thấy giọng nói dịu dàng của Cố Nhan dù bị ngăn cách bởi tiếng người xung quanh: “Bây giờ anh hạnh phúc không?”

Trong rạp chiếu phim mờ tối, đôi mắt rạng rỡ của cô như phát ra từng tia sáng lấp lánh, những tia sáng này luôn luôn dõi theo anh: “Em muốn lúc ở cạnh em, mỗi ngày anh đều vui vẻ.”

55

Còn chưa ra khỏi rạp phim, Cố Nhan đã lại gần khoác tay Chu Quân Ngôn.

Chu Quân Ngôn đút hai tay vào túi quần, đó là thói quen của anh.

Hai người bước vào thang máy, Cố Nhan vừa định bấm nút lên tầng hai thì bị anh giữ tay lại.

Có rất nhiều người đi xem phim vào buổi tối nên thang máy gần như quá tải. Cố Nhan quay người dựa sát vào ngực anh.

“Chúng ta không xuống bãi đỗ xe à?”

Chu Quân Ngôn cầm tay Cố Nhan, nhìn vào mắt cô rồi nói: “Anh không lái xe.”

“Tại sao?”

“Không tại sao cả.”

Đến tầng một, anh ra hiệu cô quay người lại.

Sau khi ra khỏi rạp phim, Cố Nhan đột nhiên kiễng chân lên ngửi ngửi người Chu Quân Ngôn như cún con.

Chu Quân Ngôn giữ cô lại, ngoài đường có nhiều người qua lại làm anh hơi ngượng: “Đừng làm loạn.”

Cố Nhan nhìn vành tai đỏ rực của anh, ngạc nhiên hỏi: “Anh uống rượu à? Em ngửi thấy mùi rượu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận