Chương 69

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 69

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Trận Chiến Trên Giường (Và Lưỡi Hái Tử Thần)
Sự xấu hổ nhanh chóng biến thành một thứ gì đó khác. Một sự khiêu khích.
Hắn nói cô là cái gối ôm? Hắn chê cô không có hứng thú?
Hoa Thiên Tuyết cắn môi. Bốn năm làm nô lệ tình dục cho hắn, cô không học được gì nhiều, nhưng cô học được chính xác cách nào để khơi dậy con thú bên trong hắn. Hắn mất trí nhớ, nhưng bản năng của hắn thì không.
“Làm loạn à?”
Cô cười, một nụ cười mà chính cô cũng không nhận ra là nó quyến rũ đến mức nào. Cô từ từ trườn xuống giường, như một con mèo cái đang vào mùa.
“Vậy để em cho anh thấy,” cô thì thầm, “Thế nào là ‘không làm loạn’.”
Dương Hạ Vũ khựng lại. Hắn đang đùa, nhưng có vẻ cô không đùa.
Cô đẩy hắn ngã ngửa ra giường. Hắn mất trí, lại đang bị thương, hoàn toàn không phòng bị.
“Tuyết… em…”
“Suỵt.”
Cô đặt ngón tay lên môi hắn. Rồi cô cúi xuống, hôn hắn. Không phải nụ hôn dịu dàng đêm qua. Đây là nụ hôn của sự chiếm đoạt. Lưỡi cô quấn lấy lưỡi hắn, hút mạnh, cắn nhẹ.
Hắn rên lên. Con thú bên trong hắn gầm thét đòi tự do.
Cô từ từ cởi bỏ quần áo của mình, ngay trước mặt hắn. Làn da trắng nõn, bầu ngực căng tròn vẫn còn hơi cương sữa, và cái eo thon gọn. Hắn nuốt nước bọt.
Rồi cô cởi đồ hắn. Bàn tay cô run rẩy, nhưng đầy quyết tâm. Khi cô chạm vào “cậu bé” đang ngóc đầu dậy, nó giật nảy lên trong tay cô.
“Thấy không,” cô cười, “Anh cũng muốn mà.”
Không nói thêm lời nào, cô ngồi hẳn lên người hắn, nhấc cái mông tròn lẳn của mình lên, và từ từ… nuốt trọn lấy thứ hung khí nóng bỏng ấy.
“Ahhh…” Cả hai cùng rên lên.
Cô chặt quá. Nóng quá. Ướt át quá.
Dù mất trí nhớ, cơ thể hắn vẫn gào thét tên cô. Hắn vòng tay, bóp lấy cặp mông căng mẩy của cô, giúp cô nhún sâu hơn.
“Nữa đi… sâu hơn đi…” hắn thở dốc.
Thiên Tuyết như một nữ kỵ sĩ điêu luyện. Cô nhún nhảy, lúc nhanh lúc chậm, mái tóc dài xõa tung, đập vào lồng ngực trần của hắn. Cô rên rỉ, âm thanh dâm đãng lấp đầy căn phòng. Cô đang làm tình với hắn, nhưng cũng là đang trừng phạt hắn.
Hắn không chịu nổi nữa. Hắn lật cô lại, đè cô xuống dưới thân. Hắn thúc. Mạnh bạo. Thô lỗ. Như con thú hoang tìm lại được bản năng.
“Hạ Vũ… chậm… chậm lại… A…”
Hắn thúc vào nơi sâu nhất, cắm sâu, rút ra, rồi lại cắm vào. Hắn muốn bắn. Hắn muốn lấp đầy cái hang động ướt át này.
“Gọi tên tôi!” hắn gầm lên.
“Dương Hạ Vũ… A… Em… ra…”
Hắn thúc thêm vài cái như trời giáng, rồi gầm lên một tiếng, bắn hết tất cả tinh hoa nóng bỏng vào sâu bên trong cô.
Hắn nằm vật ra, thở như chưa bao giờ được thở.
Thiên Tuyết cũng mềm nhũn, cơ thể vẫn còn co giật vì dư âm của cơn cực khoái.
Nhưng… cô vẫn chưa thỏa mãn.
Cô lật người, đè lên hắn một lần nữa, bàn tay hư hỏng lại lần mò xuống dưới.
“Em… em muốn nữa…”
Dương Hạ Vũ mở to mắt. Cái gì? Hắn vừa mới…
Cô cúi xuống, dùng cái miệng nhỏ xinh của mình bao lấy “cậu bé” đã mềm đi của hắn. Cô mút.
“Tuyết… dừng…”
Nhưng cô không dừng. Cô liếm, cô mút, cho đến khi nó lại ngóc đầu dậy.
Hắn nhìn cô, vừa sốc vừa… hưng phấn tột độ.
“Em… em là yêu tinh à?”
Cô cười, trườn lên, lại nuốt trọn nó một lần nữa.
Một giờ sau.
Dương Hạ Vũ thật sự “kiệt sức”. Hắn nằm la liệt. Còn cô, vẻ mặt vẫn còn thòm thèm.
“Dương Hạ Vũ,” cô chọc chọc vào ngực hắn, “Chưa gì anh đã yếu sinh lý rồi?”
Yếu sinh lý?
Sĩ diện đàn ông của Hạ Vũ (dù là bản thể mất trí) bị chà đạp nghiêm trọng.
“Em…” hắn nghiến răng, “Được lắm. Đợi anh lành vết thương đi. Anh sẽ đụ em đến mức em không lết được xuống giường!”
“Ồ,” cô nhướn mày, “Vậy em chờ.”
Cô nằm xuống bên cạnh hắn, vùi mặt vào ngực hắn, cười khúc khích.
Bỗng, điện thoại cô rung lên.
Cô lén nhìn. Vẻ mặt cô cứng đờ ngay lập tức.
Là Mặc Nghiêm.
“Đã ba ngày rồi em vẫn chưa ra tay sao? Hay em muốn ‘chơi đùa’ với hắn thêm chút nữa?”
Kèm theo đó, là một bức ảnh. Dương Thiên Hải. Con trai cô. Thằng bé gầy đi, đôi mắt to tròn nhìn vào ống kính, vẻ mặt đầy sợ hãi.
Lòng cô như bị ai đó đâm một nhát dao.
“Ai vậy em?” Hạ Vũ lười nhác hỏi.
“Không… không có gì,” cô vội vàng xóa tin nhắn. “Quảng cáo thôi.”
Hắn quay sang, ôm lấy cô. “Ngủ đi. Anh mệt.”
Cô gật đầu, nhưng cơ thể cứng ngắc.
Mặc Nghiêm. Hắn đang nhắc nhở cô. Hạnh phúc mong manh này, chỉ là ảo ảnh. Lưỡi hái của tử thần vẫn đang treo lơ lửng trên đầu cô.

Cùng lúc đó, tại một ngôi nhà gỗ biệt lập trên núi cao.
Lưu Hạnh Trang đang cố gắng tìm cách xuống núi. Cô đã ở đây một tuần. Gã đàn ông bắt cóc cô, Lý Mẫn Hào, dường như đã… bình thường trở lại.
“Hào, cậu đã khỏe rồi. Thả tôi về đi.”
Lý Mẫn Hào đang ngồi đan một vòng hoa dại. Nghe cô nói, cậu ngẩng lên, đôi mắt trong veo, ngây thơ.
“Về đâu? Em là của tôi mà,” cậu nói, giọng tỉnh bơ.
Hạnh Trang rùng mình. “Cậu nói gì vậy? Tôi không phải…”
“Em là Hoa Thiên Tuyết. Em là vợ tôi,” cậu đứng dậy, bước về phía cô. “Em không được đi đâu cả.”
Ảo ảnh của sự bình phục vỡ tan. Cậu ta không hề khỏi. Cậu ta… chỉ đang chìm sâu hơn vào cơn điên của mình.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận