Chương 69

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 69

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sự Thật Và Kế Hoạch Đẫm Máu
Trở lại căn cứ tạm thời, không khí trong phòng nồng nặc mùi thuốc sát trùng và sự căng thẳng. Bác sĩ đang băng bó vết thương trên vai cho Trạm Lâu, nhưng ánh mắt hắn không rời khỏi Tỉnh Mịch Hà đang ngồi co ro trên ghế sofa đối diện.
“Ra ngoài hết đi.” Trạm Lâu ra lệnh sau khi bác sĩ làm xong. Lôi Hành cúi đầu, dẫn mọi người lui ra, đóng cửa lại.
Trạm Lâu đứng dậy, bước tới trước mặt Mịch Hà. Hắn nâng cằm cô lên, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình.
“Nói đi. Em nhìn thấy từ khi nào?”
Mịch Hà run rẩy, nước mắt lăn dài. “Từ… từ lúc ở bệnh viện… sau khi tháo băng vài ngày…”
“Tại sao không nói cho anh biết?” Giọng hắn lạnh lùng, nhưng ngón tay lại nhẹ nhàng lau đi nước mắt cho cô. “Em định lừa anh đến bao giờ? Định chờ cơ hội để trốn thoát sao?”
“Không phải!” Mịch Hà lắc đầu nguầy nguậy, nắm chặt lấy tay hắn. “Em sợ… Em sợ nếu anh biết em nhìn thấy, anh sẽ lại nhốt em vào bóng tối… Em không muốn trốn… Em chỉ muốn ở bên anh…”
Cô hôn lên lòng bàn tay hắn, hôn lên những vết chai sạn và vết sẹo. “Em yêu anh, Trạm Lâu. Em đã giết người vì anh. Em không còn đường lui nữa rồi. Em chỉ có anh thôi.”
Lời thú nhận của cô như một liều thuốc an thần cực mạnh, xoa dịu con quái vật đang gào thét trong lòng Trạm Lâu. Hắn nhìn cô, thấy được sự phụ thuộc hoàn toàn trong mắt cô. Cô đã trở thành đồng phạm của hắn, đôi tay cô đã nhuốm máu vì hắn. Giờ đây, cô vĩnh viễn không thể quay lại thế giới ánh sáng được nữa. Cô thuộc về bóng tối của hắn.
“Được rồi. Anh tin em.” Hắn kéo cô vào lòng, hôn lên trán cô. “Từ nay về sau, em là của anh, sống chết cũng là của anh.”
Sáng hôm sau, Lôi Hành mang đến một tin tức quan trọng.
“Tiên sinh, thi thể của tên Alan… xử lý thế nào?”
Trạm Lâu nhìn cái xác không đầu (do đạn lạc hoặc cố tình phá hủy khuôn mặt) của Alan trong nhà xác tạm thời. Một ý tưởng điên rồ lóe lên trong đầu hắn.
“Chặt tay phải của hắn đi.” Trạm Lâu ra lệnh lạnh tanh. “Ngụy tạo vết thương cũ. Mặc quần áo của tôi vào cho hắn. Đeo chiếc nhẫn của tôi vào tay hắn.”
“Tiên sinh định…” Lôi Hành mở to mắt, hiểu ra ý định của chủ nhân.
“Trạm Lâu đã chết ở Campuchia trong một cuộc thanh trừng.” Hắn cười nhạt. “Gửi cái xác này về cho Tập đoàn Tư Đốn và gia tộc họ Lục. Để bọn chúng hả hê một chút.”
“Kế ve sầu thoát xác?” Lôi Hành gật đầu tán thưởng. “Nhưng… bọn chúng sẽ tin sao?”
“Bọn chúng muốn tin. Lão già họ Lục cần một cái xác để tế vong linh cháu trai hắn. Chỉ cần có cái xác, bọn chúng sẽ không điều tra kỹ đâu. Hơn nữa, chiều cao và tạng người của tên này khá giống tôi.”
Trạm Lâu quay sang nhìn Tỉnh Mịch Hà đang đứng nép sau lưng mình.
“Và sau đó, chúng ta sẽ biến mất. Đến một nơi không ai biết chúng ta là ai. Em có chịu đi cùng anh không?”
Mịch Hà gật đầu, siết chặt tay hắn. “Anh đi đâu, em đi đó.”
Một kế hoạch hoàn hảo được vạch ra. Cái chết giả của ông trùm vũ khí Trạm Lâu sẽ là tấm vé thông hành cho một cuộc đời mới – một cuộc đời ẩn dật nhưng vẫn đầy rẫy sự chiếm hữu và dục vọng điên cuồng.
________________________________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận