Chương 69

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 69

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Minh Bạch vẫn như trước, là chàng thiếu niên tỏa sáng loá mắt, dễ dàng bẻ gãy nghiền nát những người xung quanh.
Chỉ là không khéo, Chi Đạo dị ứng với quá khứ, cơ thể tự nhiên nổi đầy da gà da vịt, yên lặng kháng cự.

‖ 2 năm sau
Mở cổng tiểu khu, trước khi bước lên cầu thang, Chi Đạo nhận được một cuộc điện thoại. Người phụ nữ rũ lông mi, bày ra dáng vẻ nghiêm túc lắng nghe, nhưng vẻ mặt lại thờ ơ.
“Mấy ngày nữa rồi gặp.” Cuối cùng, cô chủ động chấm dứt cuộc gọi.
Chi Đạo tẩy trang xong, cong lưng rửa mặt, vài giọt nước bắn dính lên tóc, cô nhắm mắt, hai tay chống trên thành bồn rửa tay thật lâu. Cuối cùng, cô vẫn không nhìn gương.
Mấy năm nay không chăm sóc da cẩn thận, thức đêm mất ngủ khiến trên mũi mọc đầy mụn đầu đen, lỗ chân lông cũng nở ra, cả người vàng như nến, tiều tụy giống như chiếc lá vàng rách nát chỉ đợi phân hủy. Cuộc sống sinh hoạt sa đọa giống như khẩu súng etpigôn (1) bắn chết toàn bộ ý chí chiến đấu và tình cảm mãnh liệt trong cô
——————————————
(1): Súng Etpigôn (Blunderbuss) là một Vũ Khí khả chế độc quyền cho Hamlet DLC. Nó được tìm thấy trong Thẻ Chiến Đấu, yêu cầu 2 Ván Ép, 1 Oinc Thập Xu và Bánh Răng để chế tạo và yêu cầu Máy Luyện Kim để nguyên mẫu.
Súng Etpigôn cần được nạp bằng Thuốc Nổ để có thể bắn. Tuy nhiên, nó có thể được dùng như một loại vũ khí cận chiến yếu khi chưa nạp. Khi nạp xong, một tia ánh sáng đỏ có được thấy trên nó, cho thấy nó là một khẩu súng đánh diêm.
Thậm chí còn tà ác gim vào trong ý chí của cô một mũi tên, khiến nó hôn mê không tỉnh.
Minh Bạch… Minh Bạch.
Anh bây giờ càng bắt mắt hơn trước kia.
Chi Đạo không nhịn được mà hồi tưởng lại cảnh tượng khi hai người gặp lại: Thiếu niên trưởng thành hơn, sạch sẽ tuấn tú, tràn đầy sức sống, tương lai xán lạn, càng khiến nhiều người phải ngước nhìn, ngưỡng mộ hơn.
Bắt mắt giống như… Mọi chuyện trong quá khứ chỉ là một giấc mộng đẹp của cô mà thôi, đáng nhẽ cô chỉ nên là một người qua đường, hoặc là diễn viên quần chúng trong suốt.
Trước lúc đi ngủ, Chi Đạo mở website mua sắm, lướt lên lướt xuống, nhìn thật lâu. Cuối cùng, trên biểu tượng xe mua sắm (2) nhảy lên một con số, giao diện hiển thị là một hộp phấn nước Lancome. Chi Đạo trực tiếp thanh toán cho đơn hàng, điền địa chỉ và số điện thoại.
(2): Biểu tượng xe mua sắm: Ai dùng shopee với lazada chắc rất quen thuộc với biểu tượng này. Đại khái hình nó như thế này
Đêm nay, tuy hai mắt cô nhắm chặt nhưng lại hoàn toàn không ngủ.

Minh Bạch vẫn tới.
Lúc này là 8 giờ sáng, Chi Đạo vừa mới vào ca làm. Minh Bạch đứng trước cửa cuốn cũ kỹ của siêu thị, nắng sớm dịu dàng phủ lên người anh một tầng lấp lánh rực rỡ.
Minh Bạch đi thẳng tới chỗ cô, ánh mắt nóng rực bình tĩnh.
Hôm nay Chi Đạo trang điểm rất đẹp, không quá đậm cũng không quá nhạt, màu kem nền sát với màu da, che phủ mọi khuyết điểm. Bầu mắt đánh màu hồng nhạt, đuôi mắt kẻ eyeliner cong cong, quyến rũ, gò má hồng phớt, giống như thiếu nữ.
“Giữa trưa cùng đi ăn một bữa cơm đi.”
Chi Đạo ngồi xổm xuống, chìa khóa vẫn đang cắm trong ổ khóa, nhẹ nhàng dùng chút lực xoay sang bên phải. Minh Bạch cũng ngồi xổm xuống, đôi tay nắm lấy cửa cuốn, đẩy lên trên. Cánh cửa phanh một tiếng, hoàn toàn được cuộn lên, lộ ra siêu thị u ám bụi bặm bên trong.
“Giữa trưa cùng ăn một bữa cơm đi.” Anh lại hỏi một lần nữa.
Chi Đạo bật đèn, ánh sáng vừa được bật lên khiến vạn vật như thức tỉnh, sống động hơn.
“Chi Đạo…” Minh Bạch đứng phía sau nhìn chằm chằm vào cái gáy của cô, ngón tay khẩn trương vần vò vạt quần.
“Chúng ta bây giờ vẫn là bạn bè chứ?”
Bạn bè? Tính chứ? Thân thể của Chi Đạo hơi cứng đờ trong một chốc, nhưng rất nhanh đã bình thường trở lại.
“Anh cứ chọn vị trí đi.”

Minh Bạch chọn một tiệm lẩu. Giữa trưa, khách khứa trong tiệm đông đúc, ai nấy đều nói cười, ăn đến khí thế ngất trời, ngọn lửa nhiệt huyết này dường như lây sang chỗ cả Minh Bạch.
“Anh đã hỏi cô chủ nhiệm. Cô nói em điền nguyện vọng vào khoa máy tính của lớn học Nam Thần. Sau đó anh đi tìm…” Từ đầu đến giờ, ánh mắt Minh Bạch chưa từng rời khỏi Chi Đạo, cũng không để ý những chuyện xung quanh.
“Chi Đạo lớp hai, khoa máy tính. Anh hỏi thăm khắp nơi suốt một ngày, cuối cùng cũng gặp được một người ở cổng trường.”
“Người đó không phải em.” Tay Minh Bạch siết chặt lại, đôi mắt như đóng đinh: “Vì sao…”
“Không có gì.” Chi Đạo rũ mắt, chọc chọc đĩa thức ăn trước mặt
Minh Bạch nhẹ nhàng nhíu mày: “Vì sao không muốn nói?”
Vì sao?
Chi Đạo lại muốn hút thuốc.
Chi Đạo chia miếng đậu phụ thành nhiều phần nhỏ, rồi bỏ vào trong chén nước chấm, đè chúng xuống, giọng điệu bình tĩnh: “Đều đã là chuyện trong quá khứ rồi. Nói ra thì có thể thế nào? Có thể thay đổi sao? Tôi có thể làm lại sao?”
“Tự làm tự chịu, không cần thiết phải tố khổ.” Chi Đạo chậm rãi ăn một miếng, đầu lưỡi lâu ngày chưa từng chạm vào mấy món cay nóng như thế này, lập tức đưa ra kháng nghị. Chi Đạo cau mày, uống hết một cốc nước.
Minh Bạch cũng nhìn thấy cảnh này, vẻ mặt cứng lại một lát, lại cười nói: “Trước kia em rất thích ăn cay, còn hận không thể phủ một đống ớt cay lên nấm kim châm, khi đó anh đánh chết cũng không chịu ăn…”
Minh Bạch một mình thao thao bất tuyệt, đôi môi đóng mở không ngừng. Cười cực kỳ tự nhiên, giống như thế giới toàn là những điều là ấm áp, không hề có gì khó chịu buồn lòng.
Minh Bạch như thế này.. không giống chàng thiếu niên lạnh lùng cao ngạo trong trí nhớ của Chi Đạo.
“Em có đang nghe không?” Minh Bạch mỉm cười, quơ quơ tay trước mặt cô.
Chi Đạo cúi đầu: “Ừ…”
Trầm mặc nửa phút, Minh Bạch uống một ngụm nước, lại nhìn cô, đánh giá từ trên xuống dưới trong chốc lát.
“Em để tóc dài khá xinh đẹp.”
Chi Đạo theo bản năng sờ sờ đuôi tóc, chậm rãi nhìn về phía anh: “Phải không?”
Trước kia, trong lòng Minh Bạch có giấu một con quỷ dị dạng điên cuồng. Kể cả khi hai người yêu đương, anh vẫn luôn phải che giấu nó, bên ngoài phải biểu lộ vô tội tự nhiên nhất có thể. Sự đối lập đó tạo thành khí chất ôn nhu nhưng lạnh băng.
Minh Bạch lừa cô. Lần đầu tiên của hai người họ không phải trong đêm say rượu đó. Thuốc tránh thai bị anh đổi thành đường glucose, ép cô nuốt xuống. Cho nên, Chi Đạo vẫn luôn cho rằng lần đầu tiên ngủ với nhau đó cũng không có gì đáng để nhớ. Nhưng mà hiện tại cô lại nghi ngờ. Lúc ấy sao anh không trực tiếp thọc vào đi? Làm giả hoá thật?
Hai hàng lông mi của Chi Đạo chậm rãi rũ xuống, ngón tay nhẹ nhàng siết chặt.
Ngày chân chính bị phá thân, thiếu niên ấy chỉ là lạnh lùng đứng nhìn, dùng dây xích sắt buộc chân cô vào chân giường. Cô tỉnh táo quan sát toàn bộ quá trình, cơ thể chìm trong nỗi sợ hãi, mở to mắt nhìn xem anh làm cách nào vặn bung hai chân cô ra, làm cách nào cắm vào rồi cuối cùng là hoàn toàn chiếm hữu cô. Cô bị bắt cảm thụ mọi cảm giác mà Minh Bạch mang lại. Cũng chính tối hôm đó, Chi Đạo biết thế nào là đau, thế nào là dục, làm cách nào để nuốt xuống tiếng khóc nghẹn ngào, làm cách nào để kìm chặt tiếng kêu để không làm tổn thương dây thanh quản.
Ngón tay Chi Đạo từ từ thả lỏng, cô chậm rãi ngẩng đầu nhìn anh.
Minh Bạch vẫn đang nói chuyện.
Má lúm đồng tiền lúc ẩn lúc hiện trên gương mặt điển trai, giọng nói ôn nhu tinh tế, trầm bổng không dứt. Anh có thể tự nhiên ăn đồ cay nóng, ăn đồ dầu mỡ, gương mặt lúc nào cũng có ý cười, giống như một đóa hướng dương lớn lên trong nhà ấm.
Giống như…. Chi Đạo của trước kia.
“Bây giờ anh đang học ngành tài chính, giảng viên rất quan tâm đến anh, nhưng mà viết luận văn có hơi đau đầu, cũng may là chỉ phải nhịn mấy ngày là có thể viết xong. Khi nào anh dẫn em đến trường học tham quan nhé, không phải em vẫn luôn muốn xem nơi đó sao? Nơi đó có…”
Cuộc sống hiện tại còn lại cái gì nhỉ? Mỗi ngày đều lặp lại một vài công việc vô vị, cuộc sống chỉ xoay quanh chữ tiền. Kiếm tiền, tiêu tiền, kiếm tiền, tiêu tiền. Cũng chỉ có tiền mới ở lại, chạy đi, rồi lại trở về. Chi Đạo của bây giờ, bị thương cũng không rảnh để bận tâm, không còn làm ra vẻ đau đớn nữa. Bị thương biến thành xa xỉ. Trước kia là như vậy, hiện tại cũng như thế.
Những thứ đã qua biến thành đồ vật xa xỉ.
Chi Đạo miễn cưỡng cười một cái: “Xem ra cuộc sống của anh ở trường lớn học rất phong phú. Nhớ lại, trước kia anh vẫn luôn cô độc một mình…”
Minh Bạch bây giờ đã không còn thuộc về Chi Đạo nữa. Cô cũng thuộc về người khác.
“Đó là hai năm trước. Bây giờ anh không kháng cự tiếp xúc với người khác như trước, thỉnh thoảng còn chủ động nói chuyện với mọi người nữa…”
Ánh mắt thiếu niên như ánh mặt trời ôn hòa mà nhiệt liệt, đôi môi vẫn đang nói chuyện.
Chi Đạo chia đôi khung cảnh cãi cọ ồn ào trong tiệm lẩu, lại chia đôi cái bàn đầy các món ăn nóng hôi hổi, tiếp tục chia đôi thiếu niên vui vẻ sinh động trước mặt ra một nửa, cuối cùng là chính mình, cắt thành một nửa, một nửa rồi lại một nửa. Cắt thành một khối thật nhỏ, một khối thật nhỏ, còn nhỏ hơn hạt đậu.
Ký ức lại bày bổng về một đêm nào đó…
Ban đêm, sau núi sườn núi, gió mát dịu dàng, đây là chốn đào nguyên bí mật của Minh Bạch và cô. Chi Đạo ngồi trên mặt cỏ khô ráo, gió đùa nghịch với sợi tóc.
Ánh mắt phóng ra xa, trong mắt Chi Đạo là cảnh đêm thành thị dưới chân, những ngọn đèn như các vì sao sáng trong đêm đen, các dãy núi đen ngòm, uốn lượn bao vây lấy Xuân Thành trẻ con. Trăng khuyết treo trên đỉnh đầu đỉnh đầu, ánh trăng nhàn nhạt, Chi Đạo ôm lấy đầu gối, phong cảnh trong mắt giống như vô số ngọn đèn lập lòe trên con sông đen ngòm.
Chi Đạo mở miệng.
“Chúng ta chia tay đi.”
Minh Bạch ngồi bên cạnh, hai tay chống lên mặt cỏ phía sau, ngẩng đầu nhìn ánh trăng bình tĩnh hỏi: “Vậy nam sinh là ai?”
“Không có người khác.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận