Chương 69

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 69

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“A… Nhẹ… Nhẹ thôi… Sắp… Sắp hỏng rồi…” Tử ©υиɠ nhỏ hẹp không ngừng bị dươиɠ ѵậŧ tấn công, hung hăng va chạm. Sự tê dại đến tột độ khiến cô không khống chế được mà run rẩy cầu xin tha mạng.
Lực tấn công của Tiêu Dật Việt khiến cô cảm nhận được sự hoảng hốt, dươиɠ ѵậŧ to lớn của anh khiến cho tiểu huyệt mềm mại của cô sưng tấy, dâʍ ɖị©ɧ nhớp nháp thậm chí còn làm vấy bẩn mọi ngóc ngách trong phòng tắm…
“Tiểu huyệt của Yên Yên chặt chẽ và mềm mại quá… Làm mạnh thế nào cũng không hỏng được đâu… Nhưng sao lại mυ”ŧ chặt lấy anh không chịu buông thế này? Là muốn anh đυ. mạnh hơn nữa sao?” Tiêu Dật Việt cảm nhận được tiểu huyệt của thiếu nữ không ngừng co rút thì trầm giọng thì thầm bên tai cô, bàn tay to lớn tùy ý nắn bóp bầu ngực của cô, trêu chọc những nơi mẫn cảm trên người cô, khiến cho thiếu nữ không chịu được mà hét lên những tiếng chói tai.
“Ưʍ… Yên Yên thít chặt như thế này là muốn anh tăng tốc sao?” Tiêu Dật Việt thì thầm bên tai cô, không ngừng thúc mạnh vào cơ thể cô, côn ŧᏂịŧ to lớn điên cuồng tra tấn tử ©υиɠ mềm mại.
Mãi đến tận khi Diệp Yên Yên bị anh hành hạ đến mức không còn sức để rêи ɾỉ nữa thì Tiêu Dật Việt mới ôm lấy thân thể mềm nhũn của cô, bắn thẳng tϊиɧ ɖϊ©h͙ vào trong tiểu huyệt sưng tấy của cô.
“Rót đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙ vào trong tử ©υиɠ của em…” Tiêu Dật Việt nhẹ nhàng vỗ về phần bụng dưới hơi nhô lên của cô, nơi đó đã bị anh rót đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙.
Anh nâng mặt cô lên, khẽ hôn một cái, sau đó cũng không tiếp tục hành hạ cô nữa. Tiêu Dật Việt ôm lấy cô, bước ra khỏi bồn tắm, đặt cô lên bồn cầu để dọn sạch tϊиɧ ɖϊ©h͙ trong người cô.
Chất lỏng màu trắng đυ.c từ trong tiểu huyệt nhạy cảm chảy ra bên ngoài, Tiêu Dật Việt cầm khăn giấy cẩn thận lau sạch cho cô. Anh vừa lau vừa ấn nhẹ vào phần bụng dưới hơi nhô lên của cô, như thế có thể giúp tϊиɧ ɖϊ©h͙ chảy ra nhanh hơn.
“Yên Yên ăn nhiều quá…” Tiêu Dật Việt nhìn thấy hình ảnh này thì không nhịn được cảm thán, dươиɠ ѵậŧ vốn chưa được thỏa mãn của anh lại bắt đầu thức tỉnh, vô thức luồn ngón tay vào trong nơi đó của cô. Tiểu huyệt lập tức co bóp, thít chặt ngón tay của anh.
“Ưʍ… Đừng mà… Anh bỏ ra đi…” Diệp Yên Yên nhạy cảm phát hiện ra có dị vật trong cơ thể mình, cô khẽ rên lên một tiếng, giãy dụa muốn đứng dậy, nhưng lại bị chàng trai ngăn cản.
“Ngoan… Anh đang giúp em lấy hết tϊиɧ ɖϊ©h͙ ở bên trong ra ngoài…” Tiêu Dật Việt nhẹ giọng trấn an, mãi đến khi thiếu nữ bắt đầu không giãy dụa nữa thì anh mới tùy ý di chuyển ngón tay của mình, không ngừng ra vào trong tiểu huyệt chật hẹp ướŧ áŧ của cô, từng chút từng chút tìm kiếm chút tϊиɧ ɖϊ©h͙ còn sót lại ở bên trong.
Tiểu huyệt ướŧ áŧ chỉ sau một thời gian mà đã se khít lại, cho dù bên trong vẫn chứa tϊиɧ ɖϊ©h͙ và dâʍ ŧᏂủy̠ của cô nhưng Tiêu Dật Việt cũng khó mà nhét ngón tay vào.
Thực sự là một cô gái nhạy cảm nhất thiên hạ.
“A… Được… Được rồi… Ra hết rồi… A… Anh… Anh dừng tay…” Diệp Yên Yên rướn người lên, cơ thể nhạy cảm của cô run rẩy, cả người thở hổn hển. Dáng vẻ này của cô rơi vào trong mắt Tiêu Dật Việt lại vô cùng kiều mị động lòng người. Không còn dáng vẻ ngây ngô thường ngày, thời khắc này thiếu nữ quyến rũ đến mức khiến người ta chỉ muốn ôm cô vào lòng, yêu thương cô mãnh liệt…

Bình luận (0)

Để lại bình luận