Chương 69

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 69

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh lau mặt cho Trần Hương, đánh răng cho cô, nhìn đôi mắt cô vẫn nhắm tịt, anh cười hôn lên mặt cô: “Mẹ nó đáng yêu quá.”

Trần Hương ở trên lầu ngủ nướng, Liêu Thuân ở dưới lầu quan sát tình hình học viên luyện tập, khi anh lên lại phòng, anh thấy Trần Hương đang dọn dẹp phòng cho anh, thấy đống quần lót vứt lung tung trên bàn ghế, Trần Hương nghĩ là dơ rồi, cô liền giúp anh giặt sạch, phơi phóng gọn gàng ngoài ban công, ước chừng hơn năm mươi chiếc.

Quần áo của anh, cô đã giúp anh phân loại ra, áo lót một ngăn, quần áo vận động một ngăn, còn có chậu cây cảnh cũng đem ra ban công phơi nắng.

Cô mặc chiếc váy dài hôm qua, đứng ở trên ban công, tóc bị làn gió thôi xẹt qua, làn váy cũng theo chiều gió mà bay theo, cô sợ váy bị tốc, lo lắng che chắn lại, khi xoay người lại thì thấy anh đang đứng ngay cửa.

Đôi mắt của Liêu Thuân vẫn đang nhìn cô, nét cười đầy trên mặt.

Sắc mặt Trần Hương trở nên thẹn thùng mà tới chỗ anh, nhỏ giọng nói gì với anh, Liêu Thuân không nghe rõ, chỉ ôm người vào trong ngực mình nói: “Trần Hương, chúng ta kết hôn đi.”

‘Trôi dạt nay đây mai đó’, đó chính là những gì Liêu Thuân cảm nhận được từ khi sinh ra.

Thể xác một nơi, nội tâm một ngả.

Nhưng từ khi anh gặp được Trần Hương trái tim của anh dần được đánh thức và về lại đúng chỗ.

Anh mong muốn có một gia đình.

Một gia đình có anh, còn có Trần Hương.

Trần Hương vốn định buổi chiều về nhà.

Nhưng lại bị Liêu Thuân đưa xuống nhà ăn cùng mọi người ăn cơm trưa, xem như đây là một buổi ra mắt chính thức các học viên trong câu lạc bộ, mọi người thay phiên nhau chúc mừng Liêu Thuân.

Một lúc sau, Trần Dương lặng lẽ tìm Trần Hương, hai người nhỏ tiếng trò chuyện vài câu, sau khi Trần Dương đi ra, có học viên khác tới hỏi cậu sao quen biết được bạn gái của Liêu Thuân.

Chỉ nghe Trần Dương nói: “Chị ấy là chị của tôi.”

Khoảnh khắc lúc đó, cả đám người bao gồm giám đốc Phó ở bên trong nhìn cậu bằng ánh mắt khiếp sợ.

Bởi vì mọi người trước đó đã gặp qua chị Trần Dương, khi đó cô mặc áo sơ mi kẻ ô bạc màu, luôn cúi đầu nên không thấy rõ mặt, nhưng bộ dạng quê mùa đó đã để lại cho bọn họ ấn tượng rất nhiều.

Nhưng người trước mắt họ đây đâu còn bộ dạng quê mùa như trước nữa, cô mặc một chiếc váy màu vàng dáng dài, nổi bật làn da trắng nõn, khi cười đôi mắt cô cứ cong lên, bị Liêu Thuân ôm vào trong ngực, đúng là người đẹp cùng quái vật phiên bản thực.

Trần Dương vừa hỏi Trần Hương quen nhau với huấn luyện viên khi nào, Trần Hương không nói dối, đang do dự không biết nên kể từ lúc nào thì lại nghe cậu nói: “Chị ơi, sao có thể nhanh như vậy chứ…”

Trần Dương muốn nói, chị sao có thể phát sinh quan hệ với huấn luyện viên như vậy, nhưng lời nói vừa đến cửa miệng, không có cách nào vụt ra được, bởi vì cậu đang nói chuyện với chị gái mình.

Nào ngờ, cậu còn chưa dứt lời, Liêu Thuân đột nhiên đứng lên, nâng ly với cả phòng: “Chờ mọi người cùng nhau uống rượu mừng với chúng tôi nhé.”

Cả phòng kinh ngạc.

Trần Dương cũng choáng váng.

Trần Hương nhỏ giọng hỏi Trần Dương: “Em muốn nói gì thế?”

Trần Dương nuốt nước bọt: “Không có gì ạ.”

Cậu nhọc công vô ích rồi.

*

Liêu Thuân thông báo muốn kết hôn, anh dùng tốc độ sấm rền gió dữ liên hệ chỗ váy cưới trong cùng ngày, còn có đặt phòng khách sạn, rồi hỏi số điện thoại ba mẹ Trần Hương, mong muốn bọn họ ăn cùng một bữa cơm, sẵn tiệc bàn bạc chuyện kết hôn.

Trần Hương không nghĩ sẽ nhanh như vậy, lòng cô có hơi khẩn trương nhưng lại có chút mong chờ, kèm theo một chút sợ hãi, cô sợ ba mẹ không đồng ý, sợ ba mẹ Liêu Thuân không hài lòng về cô, còn có… Liêu Thuân sau khi kết hôn sẽ không còn thích cô nữa.

Buổi tối, Liêu Thuân lái xe đưa cô về thị trấn phía trên, anh mua cho bà nội không ít quà cáp, cùng bà bàn chuyện kết hôn, bà nội rất cao hứng, kéo Liêu Thuân bắt đầu kể chuyện ngắn chuyện dài, Trần Hương sợ anh nghe lâu sẽ cảm thấy phiền, cô giục bà nội đi ngủ, lúc này mới kéo Liêu Thuân ra ngoài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận