Chương 69

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 69

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cậu không phải là người yên ngồi chờ chết.
Nhà nước kiểm soát súng đạn nghiêm ngặt, những “người chơi” kia sợ rằng không có cơ hội nào khác tiếp xúc với súng ống, cho nên mới phải trộm súng lục của nhân viên quân chính trong bữa tiệc sinh nhật của cậu. So với súng, việc mua áo chống đạn đơn giản hơn nhiều, chỉ cần thanh toán trực tuyến là có thể nhận được rất nhanh.
Nhưng…
Cậu là điểm yếu của Tần Lệ.
Theo cô gái kia, chỉ cần cậu ở đây, người chơi sẽ luôn có thể tìm được nhược điểm của Tần Lệ.
Thẩm Kinh Niên không phải là chưa từng nghĩ tới tuyệt giao với Tần Lệ, chỉ cần Tần Lệ cùng cậu không còn là bạn bè, không có bất kỳ tình cảm nào, như vậy cũng không cách nào từ bên cậu xuống tay. Nhưng trong thời gian ngắn này hiển nhiên là làm không được, huống chi Tần Lệ cùng cậu phát sinh mâu thuẫn là điều không thể. Hai người bọn họ tự nhận ra, hai người ở chung tự nhiên rất ăn ý, những mâu thuẫn mà người khác có thể gặp phải không tồn tại ở hai người họ.
Thẩm Kinh Niên do dự nhìn về phía chiếc áo chống đạn nhỏ hơn một chút, rõ ràng là áo chống đạn kích thước của cậu.
Nó được làm giống như cổ áo dựng đứng trong bộ vest nâng ngực, mặc tới trước mặt người khác căn bản sẽ không bị phát hiện.
Nhưng…
Cậu không muốn Tần Lệ xảy ra chuyện.
Nếu muốn Tần Lệ sống thì không thể để cho người chơi bắt được điểm yếu của hắn.
Cậu phải làm gì?
Có lẽ là bởi vì những thứ kia đã từng trải qua, cậu tựa hồ không chút do dự lựa chọn Tần Lệ, thậm chí trong đầu cậu cũng xuất hiện ý nghĩ hy sinh bản thân. Cảnh tượng trong mộng lại một lần nữa xuất hiện, Thẩm Kinh Niên có một loại ảo giác —— giấc mộng kia dung hợp mỗi một lần tuyệt vọng cùng hối hận của cậu. Cậu không muốn Tần Lệ nhào tới, cũng không muốn đối phương ôm lấy cậu, hắn muốn chính là ——
Chạy đi.
Tần Lệ, chạy nhanh, sống sót.
Môi không biết từ lúc nào bị cậu cắn rách.
Tần Lệ tâm tình rất tốt, đêm trước tiệc sinh nhật A Niên đã sớm trèo vào phòng ngủ, ôm A Niên của mình ở trong chăn nói chuyện.
“Cậu trưởng thành trước, qua ba tháng nữa sẽ đến phiên tôi…”
Thẩm Kinh Niên dán sát vào hắn, ngoan ngoãn nghe.
“Cậu có biết người lớn có nghĩa là gì không?”
“Cái gì?”
“Đàn ông trưởng thành cũng không phải đơn giản như thi bằng lái xe vào lớn học…” Tần Lệ lộ ra một chút cười xấu xa, hắn và Thẩm Kinh Niên ngủ chung một chỗ, buổi sáng thức dậy đương nhiên đều biết. Hiện tại rõ ràng không phải buổi sáng, nhưng đồ giữa trong đũng quần hắn đã không thành thật, cố ý cọ vào giữa đùi thiếu niên, “A Niên, đàn ông lớn lên thì nhất định phải làʍ t̠ìиɦ!”
Thẩm Kinh Niên mặc kệ có lo lắng bao nhiêu, cũng tức giận cười to một tiếng, nhìn chằm chằm đối phương lảng tránh động tác hạ lưu kia: “Cậu nghĩ chính cậu đi, đừng nên đến trêu chọc tôi…”
Tần Lệ không buông tay: “Ai, tôi làm sao nói tôi muốn, lão đầu giới thiệu cho tôi rất phụ nữ tôi cũng không muốn đυ.ng vào. Tôi là hỏi A Niên cậu…”
Tần Lệ nói xong, trước tiên hắn có chút khó chịu, nếu A Niên của hắn làʍ t̠ìиɦ với một người phụ nữ hắn hình như có thể trực tiếp tức chết.
“Không được, cậu không được phép làm bậy! Bên ngoài có phụ nữ tìm cậu, cậu không cần để ý, biết không biết không? Những nữ nhân kia đều không phải thứ tốt, đều muốn mượn giống từ cậu biến thành Thiếu phu nhân Thẩm gia…”
Thẩm Kinh Niên cắn môi: “Cậu nói lung tung cái gì, tôi có nói tôi muốn cái đó không… Không trung thực!”
Lúc này Tần Lệ mới hài lòng.
Hắn nhìn thiếu niên cùng mình nằm chung một chỗ, khuôn mặt trắng nõn có chút ửng hồng, dáng vẻ ngoan ngoãn nghe lời. Hắn đột nhiên phát hiện cảm giác nóng ở bụng dưới dường như luôn là khi ở bên cạnh Thẩm Kinh Niên…
“A Niên.”
“Ừ.”
“Hai chúng ta cùng nhau khai vị đi. Chờ cho đến khi tôi 18 tuổi.” Hắn tiến lại gần, dán sát vào người thiếu niên, trái tim đập như trống, nhưng cố ý dùng giọng điệu trêu chọc này nói chuyện, giống như đang nói đùa, “Tôi không muốn tìm người phụ nữ khác, cậu cũng không muốn tìm có phải hay không? Hai người đàn ông cũng có thể ở bên nhau, tôi nghĩ rằng hai chúng ta là rất thích hợp.”
Thẩm Kinh Niên đáng lẽ là tức giận đến mức trực tiếp đem gối vào mặt hắn.
Nhưng Thẩm Kinh Niên không có, ngược lại, ở trước mặt Tần Lệ, từng chút từng chút một đỏ bừng cả khuôn mặt.
Trái tim Tần Lệ cũng hoàn toàn nóng lên.
Giống như cửa sổ nào đó bị đâm thủng, tình cảm ngày càng rõ ràng, cứ thế mất kiểm soát. Hắn m ôm chặt người trong lòng, nhưng lúc này giọng điệu trở nên nghiêm túc khàn khàn: “A Niên, cậu có thích tôi không?”
“A Niên, cậu cũng thích tôi có phải không?”
Lời tỏ tình đến thật vội vàng và trùng hợp, như thể trì hoãn thêm một ngày nữa sẽ không còn cơ hội để nói lại.
Thẩm Kinh Niên sụt sịt, cố gắng hồi tưởng lại chuyện cũ, mặt không lộ ra ngoài: “Cậu đừng phiền, loại chuyện này lại không tiện nói ra bên ngoài…”
Nước mắt của cậu rơi xuống.
Tần Lệ lại cho rằng cậu thẹn thùng, cao hứng ôm người, giống như chó con cọ tới cọ lui: “Tôi không nói, tôi không nói ra bên ngoài, A Niên… A Niên… A Niên của tôi…”
Thẩm Kinh Niên nhắm mắt lại, nước mắt lại nhịn không được càng chảy dữ dội hơn.
Giờ khắc này, cậu chỉ biết, cậu không muốn Tần Lệ chết.
Sáng hôm sau, hai người cùng nhau thay quần áo.
Tất nhiên, Tần Lệ đã chuẩn bị một bộ vest đặc biệt đẹp trai và cao lớn để tham dự bữa tiệc trưởng thành của A Niên, tuy rằng hắn còn nhỏ hơn Thẩm Kinh Niên ba tháng, nhưng đôi chân của hắn đã phát triển như một người trưởng thành hoàn chỉnh, đồ đạc giữa đũng quần buổi sáng cũng là một cột chống trời, ngay cả lúc ngủ mơ mơ màng màng đều muốn ôm thiếu niên cọ cọ. Hắn mặc áo sơ mi, cơ bắp ngực kéo căng áo sơ mi vô cùng xinh đẹp, theo lý mà nói đã không cần bất cứ vật dụng phụ trợ nào khác…
Nhưng Thẩm Kinh Niên cầm một cái áo vest đặc biệt dày đi ra.
Nhìn vừa vặn phối hợp với bên trong âu phục.
“Mặc cái này vào xem?”
Tần Lệ không rõ nguyên nhân, nhưng chuyện này vẫn sẽ đáp ứng, liền mặc lên.
“Thật dày, nhưng rất cứng, nhìn bên ngoài không thấy nếp gấp…” Hắn xoay người mặc áo vest vào, còn khoe dáng người của mình với thiếu niên, “A Niên tôi đẹp trai hay không? Đảm bảo rằng hôm nay trong mắt cậu chỉ có tôi thôi.”
Thẩm Kinh Niên ôn nhu nở nụ cười: “Trong mắt tôi vẫn chỉ có cậu.”
Cậu đã 18 tuổi.
Thiếu niên ở trước mặt hắn, kiệu chân hôn lên mặt Tần Lệ một cái, người trước mặt nhất thời cứng ngắc như cọc gỗ, cũng không nhúc nhích. Thẩm Kinh Niên lại rất tự nhiên, còn đặt tay lên vai hắn, sau đó dán mặt lên cổ ——
“Tôi chờ cậu, ba tháng sau trưởng thành.”
Tần Lệ hô hấp dồn dập.
“Nhưng là cậu nói, cậu nhất định phải nghe lời của tôi, nếu không tôi sẽ không ở cùng cậu.”
Tần Lệ gắt gao ôm lấy A Niên của mình, không khách khí hôn sâu đôi môi mềm mại kia, không hề có kỹ xảo mà chỉ liếʍ lung tung hít một trận, thẳng đến khi người trong ngực hít thở không thông mới ngừng: “Được… A Niên, tôi cái gì cũng nghe lời cậu.”
“Tần Lệ tôi cả đời này đều nghe lời cậu, cả mạng của tôi đều cho cậu…”
Miệng bịt kín, thiếu niên lắc đầu, nhẹ giọng lại nghiêm túc nói: “Tôi mới không cần mạng của cậu, Tần Lệ, tôi muốn cậu sống thật tốt…”
Họ cùng nhau bước ra khỏi phòng ngủ, cả hai đều mặc quần áo và giày da.
Duy chỉ có trong tủ quần áo còn lưu lại một chiếc áo chống đạn cỡ nhỏ.
Bữa tiệc không có ý nghĩa gì.
Bắt đầu từ mười giờ sáng, khách khứa lục tục đến, một bộ phận người giúp việc kiểm tra trước cửa xem khách có thiệp mời hay không, một bộ phận ở bên ngoài dựng quầy đồ ăn miễn phí cho khách thưởng thức nói chuyện phiếm.
Ông Thẩm đương nhiên ở ngay chỗ này, ôm một mỹ nữ cùng phú hào khác uống rượu.
Mà nhân vật chính Thẩm Kinh Niên, vẫn còn ở trong một gian phòng, xuyên qua cửa sổ yên lặng quan sát những vị khách tiến vào này.
Cậu quả nhiên nhìn thấy một nhóm “người chơi”.
Đó là nhóm người đã gặp cha cậu.
Số phận dường như đã được định sẵn, điều này thật đáng thất vọng nhưng không đáng ngạc nhiên. Cậu cụp mắt nhấp một ngụm rượu mạnh trong ly, chỉ có rượu mới khiến cậu bình tĩnh lại được. Bất quá rất nhanh, trước cửa lại có một chiếc xe tới, từ ghế lái đi xuống chính là Tần Lệ. Hắn nở nụ cười bất cần đời, tiện tay ném chìa khóa xe cho người giúp việc…”
Thẩm Kinh Niên nhìn về phía hắn.
Ánh mắt nhu hòa xuống.
Bữa tiệc chính thức bắt đầu.
Thiếu niên cao gầy thanh tú đứng ở giữa lớn sảnh, tay cầm ly rượu, uy nghiêm đoan trang. Cha cậu đứng ở một bên mặt tràn đầy tươi cười, về phần trong đó có vài phần thật lòng lại không rõ ràng lắm. Bên tai đều là tiếng nói chuyện và tiếng chúc mừng, ông Thẩm cao giọng nói: “Hôm nay là bữa tiệc sinh nhật lần thứ mười tám của con trai tôi, bắt đầu từ hôm nay, con trai tôi chính là một người đàn ông tốt có thể gánh vác gánh nặng! …… ở đây”
Tần Lệ đứng cách đó không xa, đối diệnvới ánh mắt thiếu niên, nâng chén rượu lên.
Hắn muốn là người đầu tiên chúc mừng A Niên.
Thẩm Kinh Niên cũng mỉm cười với hắn.
“Cảm tạ các vị!” Ông Thẩm cũng giơ ly rượu lên cao.
Tất cả mọi người ăn ý giơ lên, rồi cùng nhau nhấm nháp thứ rượu êm dịu và thoải mái.
Chính vào lúc này, một viên đạn xuyên qua không khí và xuyên qua ngực của Thẩm Kinh Niên.
Nó cũng giống như trong giấc mơ.
Đám đông im lặng trong nháy mắt, sau đó cực kỳ ồn ào và lộn xộn, có người hét lên, có người làm vỡ ly rượu trong tay, cũng có người bắt đầu cố gắng tìm nơi tránh né. Tần Lệ cũng theo bản năng ngây người, thẳng đến khi nhìn thấy máu tươi nở rộ trên ngực thiếu niên, mới cái gì cũng không để ý nhào tới, biểu tình trên mặt chưa bao giờ kinh hoảng cùng sợ hãi. Nhưng Thẩm Kinh Niên lại không lãng phí thời gian, cậu không nhìn mình, cũng không quản phần đau đớn kia, mà là lúc Tần Lệ nhào tới ôm lấy cậu dùng hết chút sức lực cuối cùng đem người đè ngược dưới thân ——
Cậu bảo vệ đầu Tần Lệ.
“Đừng để ý đến tôi, chạy đi.” Giọng nói của thiếu niên khàn khàn mà vô lực, “Cậu đã đáp ứng tôi, đã đáp ứng tôi, Tần Lệ, mặc kệ vì sao… Bây giờ cậu chạy đi!”
Hai mắt Tần Lệ muốn nứt ra: “Cậu trúng đạn rồi! A Niên! A Niên! Tôi sẽ đưa cậu đến gặp bác sĩ, tôi.”
“Câm miệng.” Máu chảy ròng ròng, ngực đau như cắt khiến Thẩm Kinh Niên không còn bao nhiêu sức lực. Thân thể cậu không chịu nổi xụi lơ, tay chân bắt đầu mất đi khống chế, hết thảy chậm rãi lại nhanh như vậy, “Cậu nghe tôi, hiện tại đi nhanh. Đi đến nơi an toàn và chờ cho đến khi những người đó bị khống chế xong mới đi ra. Cậu, cậu phải sống sót, vô luận như thế nào cũng phải sống sót…”
Tầm mắt đã mơ hồ.
Dường như đây là thời khắc cậu đã hoàn toàn mất đi ý thức, không biết Tần Lệ có ngoan ngoãn đồng ý hay không, cậu lại chết lần nữa trong sảnh yến tiệc của Thẩm gia.
Máu đầy sàn.
Sau đó hết thảy đều là Tần Lệ nói cho câuu biết.
Làm sao những người đó có thể buông tha, lại một phát bắn vào gạch đá cẩm thạch, nhảy vỡ một mảng lớn. Tần Lệ không thể tin được, còn muốn ôm thân thể A Niên cùng nhau trốn đi, nhưng vừa mới đứng được một nửa đã bị súng bắn trúng lưng. Lực công kích đương nhiên là có, âu phục cũng lập tức bị rách, nhưng viên đạn bị áo chống đạn được làm tốt vững vàng ngăn trở, căn bản không có làm tổn thương thân thể của hắn. Những nhân viên an ninh khác cũng bắt đầu kiểm soát các xạ thủ, hơn nữa vị giám đốc điều hành quân chính bị trộm súng lục tự mang theo vệ sĩ kia, lại càng tức giận không kiềm chế được tự tay đi bắt người ——
Bản chất quá tồi tệ.
Thẩm gia một mảnh hỗn loạn, nhưng lúc này đây, Tần Lệ không chết.
Hắn sống sót, mang theo thi thể Thẩm Kinh Niên, sống sót nguyên vẹn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận