Chương 69

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 69

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ai bảo người nào đó ăn no liền không động nữa.” Giọng nói của Thẩm Thư Lạc mang theo một tia đùa giỡn vui vẻ.
Đâu chỉ là lười động, hiện tại nếu trước mặt có cái giường, Lâm Tiêu Tiêu có thể chỉ đếm đến năm giây liền trực tiếp ngủ. Thẩm Thư Lạc xem vẻ mặt ủ rũ của cô, nói: “Mệt nhọc thì em ngủ đi, lên lầu hai, tùy tiện phòng nào cũng được.”
“Ừm, vậy em đi tắm một cái.” Lâm Tiêu Tiêu đi được vài bước, lại xoay người lại nhướng mày nói, “Anh muốn hay không muốn, mình tắm cùng nhau?”
Thẩm Thư Lạc nhìn cô, cười rộ lên: “Được.”
Trong phòng tắm, Thẩm Thư Lạc mở vòi nước xả đầy bồn tắm.
Lâm Tiêu Tiêu thấy thế hỏi: “Anh muốn tắm bồn sao?”
“Em ngâm một chút có thể ngủ ngon hơn.” Thẩm Thư Lạc không biết từ đâu lấy ra một bó hồng, ném cánh hoa vào bồn tắm.
Lâm Tiêu Tiêu đứng ở cạnh cửa nhìn anh, tuy nói là cô đề nghị muốn cùng nhau tắm, nhưng càng nhìn lại càng cảm thấy xấu hổ.
Nước nóng dâng lên trong bồn tắm, dần dần có sương mù toả ra xung quanh. Lâm Tiêu Tiêu làm bộ dũng cảm mà nói: “À…à…… em cởi quần áo!”
Thẩm Thư Lạc đi đến vòi sen bên cạnh, cẩn thận nhắc nhở: “Bên trái là nước nóng, bên phải là nước lạnh.”
“Vâng.” Lâm Tiêu Tiêu cởi áo trên, lộ ra nội y màu đen, nội y đang bao vây lấy cái vú trắng ngần đẫy đà, khe vú sâu thẳm mê hoặc.
Thẩm Thư Lạc nhìn cô, mắt dịu dàng không nhiễm chút tình dục nào, nhẹ giọng: “Em cứ tắm trước đi, anh đi ra ngoài.”
Hẳn là anh nhìn ra sự ngượng ngùng của cô, Lâm Tiêu Tiêu hơi hơi cảm kích. Kỳ thật chính cô cũng có chút tư tâm, tối hôm qua tựa như một hồi ác mộng, cô muốn sự dịu dàng ôn nhu của anh bao trùm lên mình, đẩy xa hơi thở xa lạ còn sót lại của người kia.
“Thư Lạc, giúp em tắm, được không?”
“Được.” Thẩm Thư Lạc trước sau như một mà mỉm cười đáp ứng.
Lâm Tiêu Tiêu cởi hết quần áo, thân thể trần trụi đứng dưới vòi hoa sen. Bọt nước tinh mịn lan tràn từ đỉnh đầu xuống, làm cô nhất thời không mở mắt ra được. Thẩm Thư Lạc cởi quần áo ra, đến gần. Anh cầm một cái khăn lông, thay cô lau đi những giọt nước vương trên mi mắt.
Cô mở mắt, nhìn anh say đắm.
Thẩm Thư Lạc nâng ngón tay, nhẹ nhéo cái mũi của cô, cười nói: “Nhìn anh làm cái gì?”
Lâm Tiêu Tiêu cầm bông tắm nhét vào tay anh, nhẹ nhàng di chuyển nói: “Tắm cho em đi.”
“Tuân mệnh, thưa nữ vương bệ hạ.” Thẩm Thư Lạc thuận theo mà trêu đùa cô, lấy sữa tắm vò thành bọt rồi mới đặt lên vai của Lâm Tiêu Tiêu, dịu dàng vỗ về. Anh làm rất nghiêm túc, xoa bóp cánh tay nhỏ, rồi qua cổ, vòng nhẹ chỗ xương quai xanh tinh xảo, trượt qua hai gò bồng đào mềm mại, rơi xuống cái rốn nhỏ xinh, cuối cùng mới lưu luyến dừng ở giữa hai chân cô. Mắt anh tràn ngập ôn nhu sủng nịch, không lẫn một tia tình dục nào, tựa như cô là trân bảo đáng quý nhất của anh vậy.
Lâm Tiêu Tiêu cả người dính đầy bọt tuyết trắng, cố ý nhướng mày hỏi: “Sao lại dừng rồi?”
Thẩm Thư Lạc ngồi hẳn xuống, cô thuận thế nâng lên một chân, dẫm lên đầu gối của anh. Vì thế nơi tư mật vốn trắng nõn trơn bóng, giờ lại có chút sưng đỏ liền hoàn toàn bại lộ trước tầm mắt của anh, chỉ là hơi nước đang tràn ngập trong không khí làm tầm nhìn trở nên có chút mông lung.
Anh nâng tay lên, tiếp tục xoa xoa đùi, dịu nhẹ chà xát đầu gối, cẳng chân rồi đến từng cái ngón chân.
“Được anh tắm cho thật thoải mái, giúp em xả nước được không?” Lâm Tiêu Tiêu thoáng nhìn thấy thứ gì đó đang dựng thành một cái lều giữa hai chân anh, không chút sợ hãi mà muốn tìm đường chết.
“Được.”
Lâm Tiêu Tiêu đi hai bước tới vòi hoa sen, Thẩm Thư Lạc vươn tay phải, dùng làn nước ấm áp lau rửa từng ngóc ngách cho cô. Đầu tiên là lưng, rồi bả vai, rồi ngực…… Xà phòng trơn trượt làm xúc cảm tinh tế khi sờ lên da thịt cô càng nhân lên gấp bội, nhất là hai khoả no đủ mỡ màng. Nhưng Thẩm Thư Lạc lại không dừng quá lâu ở ngực cô, cẩn thận xả nước sạch sẽ rồi chuyển sang chỗ khác.
Anh cũng không cố tình tránh đi vị trí giữa hai chân cô, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua âm đế đang núp kín phía trong, rồi lại chà xát môi âm hộ mềm mại. Thẩm Thư Lạc đứng ở phía sau, cô có thể cảm giác được dương vật đang ngạnh bang bang, đỉnh đỉnh ở trên mông mình, nhưng anh làm việc vẫn thập phần nghiêm túc, y như cũ không có chút dâm ý nào.
Toàn thân sạch sẽ thoải mái, Lâm Tiêu Tiêu xoay người lại nhìn anh, trong sương mù, đôi mắt xinh đẹp của cô có vẻ sâu thẳm: “Đối với anh, cơ thể em hết hấp dẫn rồi sao?” Ngữ khí nửa là oán trách, nửa là làm nũng.
Thẩm Thư Lạc giơ tay đem sợi tóc đang dính trên mặt cô vòng qua sau tai, thấp giọng: “Là sợ em chịu không nổi. Chỗ đó có chút sưng, nếu anh lại làm, sợ rằng mấy ngày sau em khó mà xuống nổi giường.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận