Chương 69

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 69

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mùi Máu Lũ Thợ Săn
Sự bình yên êm đềm, ướt át của họ không kéo dài được lâu. Một ngày nọ, Sói Trắng trở về hang. Không phải với một con mồi.
Trên bộ lông trắng của nó, vương đầy máu. Nhưng đó không phải máu của nó, cũng không phải máu của con mồi. Đó là máu của… một con sói con.
Anh ta đặt cái xác nhỏ bé, lạnh ngắt xuống trước mặt cô gái. Cổ họng nó bị một vật sắc nhọn xé toạc.
Cô gái chết lặng. Cô ôm lấy cái xác nhỏ, gào khóc. Cô đã từng bế nó, từng chơi đùa với nó.
Sói Trắng gầm lên một tiếng giận dữ. Đôi mắt nó đỏ ngầu. Mùi thuốc súng và mùi lạ của con người đã xâm phạm lãnh địa của chúng.
Lần đầu tiên, cô gái thấy Sói Trắng run rẩy. Đó là sự run rẩy của cơn thịnh nộ.
Đêm đó, anh ta không biến thành nửa người. Anh ta vẫn là Sói Trắng. Anh ta ra hiệu cho cô. Cô hiểu. Bọn họ phải đi trinh sát.
Cô gái, giờ đây đã là “người đàn bà của Vua Sói”, mặc bộ đồ da thú, lanh lẹ trèo lên lưng anh ta. Sói Trắng lao đi trong đêm, im lặng như một bóng ma.
Họ dừng lại trên một mỏm đá cao, nhìn xuống thung lũng. Một đống lửa trại bập bùng. Hơn chục gã đàn ông thô kệch đang uống rượu, cười nói ha hả. Mùi rượu rẻ tiền, mùi thịt nướng, và mùi hôi hám của con người xộc thẳng lên mũi.
“Ha ha! Lũ sói ngu ngốc! Ngày mai chúng ta sẽ tóm gọn cả ổ!”
“Da sói trắng của con đầu đàn chắc chắn bán được giá lắm! Lão đại, lần này chúng ta vớ bẫm rồi!”
Cô gái nín thở. Lũ súc sinh.
Sói Trắng gầm gừ, móng vuốt cào sâu vào đá.
Rồi họ thấy. Hai chiếc xe việt dã cũ kỹ. Bọn chúng lôi xuống hai cái thùng sắt to. “Hàng” đã tới.
“Mẹ kiếp! Có cái này,” một gã vỗ vỗ vào cái thùng, “ông đây bắn hạ cả con voi chứ đừng nói lũ chó sói.”
Chúng mở thùng. Bên trong là những khẩu súng kỳ lạ. Súng bắn thuốc mê.
“Lão đại muốn bắt sống,” một tên khác cười dâm dật. “Lão nói lột da sống mới giữ được bộ lông đẹp nhất. Ha ha ha!”
Lột da sống.
Cô gái cảm thấy dạ dày mình lộn lên. Bọn chúng không phải con người. Bọn chúng là quỷ dữ.
Sói Trắng không còn gầm nữa. Nó im lặng. Một sự im lặng đáng sợ. Nó quay đầu, liếm nhẹ lên má cô gái, rồi dùng móng vuốt vẽ lên đất: “Phải giết hết. Không chừa một mống.”
Lần đầu tiên, trái tim của cô gái và trái tim của con sói cùng chung một nhịp đập của sự tàn sát. Cô không còn là con người. Cô là một thành viên của tộc sói. Và lũ thợ săn kia, chính là kẻ thù.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận