Chương 69

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 69

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô khiêu khích nhìn hắn cười, so với thái độ khiêu khích của hắn đối với cô, thì cònn trào phúng hơn gấp trăm lần.

“Anh không phải thích nhất là đánh tôi sao? Mấy ngày nay không động thủ hẳn là tay rất ngứa đi, tới a, hiện tại liền tát tôi đi !”

Cổ bó thạch cao, cô gian nan ngẩng lên đầu, đem mặt hướng về phía hắn.

Ánh mắt Tạ Viễn Lâm liếc qua đánh giá biểu tình của cô, hơi có chút buồn cười.

“Ở cùng tôi sao còn băn khoăn lo lắng nhiều như vậy, tôi không đánh em, tới ăn canh, ngoan, uống hết một chén canh này là được.”

“Anh không đánh tôi sao a?” Ngữ điệu chứa sự kinh ngạc, hắn trầm mặc nhìn cô ,không biết cô muốn làm cái quỷ gì.

“Tôi đây liền không khách khí!”

Bang!

Ngón tay mảnh khảnh xẹt qua ngũ quan cương ngạnh lạnh băng kia , ở trên sóng mũi cao thẳng xoẹt ra một đường dài, lòng bàn tay đánh ở trên mặt hắn, thế nhưng lại cảm thấy cực kỳ mềm.

Hắn bị cô tát một cái tát, khó có thể tin kinh ngạc.

Cô không biết hắn đã từng bị người khác tát qua chưa, nhưng bị cô tát, tuyệt đối là lần đầu tiên.

Kinh ngạc trong mắt dần dần chuyển thành phẫn nộ, ánh mắt hừng hực liệt hỏa trừng mắt nhìn cô, cô căn bản không sợ, còn gây hấn nói, “Tát tôi đi a! Cuồng bạo lực !.

Cái muỗng đặt ở trong chén không ngừng phát ra âm thanh chấn động, giờ cô mới phát hiện tay nâng chén của hắn đang liều mạng run rẩy, vì nhịn cô, thật là lao lực sức lực.

“Tạ Viễn Lâm, anh cũng có lúc yếu đuối như vậy sao? Tôi đánh anh, anh cũng không dám đánh trả sao?”

“Em đừng ép tôi!”

Hắn nghiến răng nghiến lợi, thanh âm phát ra từ từ kẽ răng .

Cô nhanh chóng đem chén trong tay hắn vỗ rớt trên mặt đất, nước canh ấm áp bên trong bắn lên tung tóe trên mắt cá chân hắn, “Liền bức anh đấy!”

Cô có ý đồ chọc bực hắn, trong những ngày sinh hoạt u ám,cô cuối cùng tìm ra được một tia lạc thú.

Tạ Viễn Lâm không dám đánh trả, không cho cô ăn cơm, muốn cô đói mà cầu xin hắn để được ăn cơm.

Nhưng cho dù đói chết cũng sẽ không cầu hắn, trong bụng còn có đứa bé của hắn, hắn không có khả năng ngồi vững mà mặc kệ, quả nhiên, không quá một ngày thấy cô cũng không đòi ăn cơm liền hoàn toàn bại hạ trận, ngược lại là hắn cầu cô ăn.

Mặt mày cô mang ý cười, lười biếng dựa vào phía sau gối đầu, trên mũi cao thẳng còn có vết móng tay của cô, cắt qua một vết thật sâu, khuôn mặt tuấn tú có một vết thương không mất đi vẻ tuấn lãng còn thêm nét yêu dã.

“Ăn cơm, đem một chén này ăn, hôm nay ngoài cái này sẽ không bức em ăn thứ khác.”

Ngồi ở mép giường ôn tồn cùng cô nói chuyện,cô đột nhiên vươn bàn tay về phía hắn, tựa như lúc trước hắn đối với cô vậy, hắn theo bản năng nhắm mắt lại.

“Tát xong một cái tát này liền ăn cơm.”

Lòng bàn tay mềm nộn– bang– một tiếng đánh lên.

Cô tự hào gợi lên khóe miệng, “Tôi không chỉ muốn đánh anh, hơn nữa tôi cũng không muốn ăn cơm, tôi không muốn ăn không ai dám ép tôi, anh tính là cái gì chứ?”

Hắn hoạt động hàm dưới, liếm láp khoang miệng bên sườn mặt mà cô đánh lên, ngước mắt hung ác nham hiểm nhìn chằm chằm vào đồng tử cô.

“Nói như vậy, một cái tát tôi nhận này xem như bị mất trắng rồi.”

Cô buồn rầu nhìn lòng bàn tay, “Cũng không phải, tay của tôi cũng đỏ, đây cũng là anh sai, tôi thực không vui.”

Hắn cười lạnh, tiếp tục nhìn cô làm bộ làm tịch biểu diễn.

“Tôi đột nhiên minh hiểu ra vì sao anh thích đánh người như vậy rồi, tôi cũng thích, đặc biệt là tát anh, thực đã ghiền!”

Tạ Viễn Lâm không nói lời nào, cô tiếp tục khiêu chiến điểm mấu chốt của hắn, cười đơn thuần mà vô hại.

“Nghe Tô Nhạc nói,anh sở dĩ sẽ biến thành như bây giờ, là do anh khi còn nhỏ bị mẹ anh đánh ?”

Cổ tay hắn đột nhiên run lên, chén nước canh kia tràn ra hết –rơi trên chăn, toàn bộ chén đều đổ nghiêng xuống phía dưới, sau đó rơi trên giường, lại lăn xuống xuống mặt đất .

Bình luận (0)

Để lại bình luận