Chương 69

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 69

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Hứa Bên Thân Tắm
Oanh Oanh bị hắn nhìn xuyên thấu qua làn nước, vừa xấu hổ vừa tức giận. “Chàng đến đây làm gì? Chuyện của ta không cần chàng quan tâm!”
“Không cần ta quan tâm?” Từ Lễ Khanh cười gằn. Hắn ngồi xổm xuống bên mép bồn, vươn tay nâng cằm nàng lên, ép nàng phải nhìn thẳng vào mắt hắn. “Nàng là người của ta. Ta chưa cho phép, nàng dám đi đâu?”
“Ta… ta…”
“Ta bận lo hậu sự, ta giả bệnh để lén lút lên kinh thành sắp xếp mọi thứ, là để ai? Để nàng ở nhà thoải mái nghĩ cách đi tìm nam nhân khác sao?”
Oanh Oanh sững sờ. Hắn… hắn không phải là bỏ rơi nàng? Hắn bận rộn như vậy sao?
“Thiếp… thiếp không biết…”
“Nàng không biết?” Hắn siết cằm nàng mạnh hơn. “Hay là nàng vẫn nghĩ ta chỉ lợi dụng nàng để trả thù cha ta?”
Oanh Oanh chột dạ. Đó chính xác là những gì nàng đã nghĩ.
Từ Lễ Khanh nhìn thấu sự im lặng của nàng. Hắn buông nàng ra, đứng dậy. “Ngu ngốc. Lúc nàng đến cầu xin ta, cha ta đã liệt giường. Ta cần phải diễn kịch cho một kẻ bán thân bất toại xem sao?”
Hắn nói đúng. Mọi chuyện bắt đầu vì nàng cầu xin sự bảo vệ.
Oanh Oanh nhận ra mình đã hiểu lầm, đã nhỏ nhen. Nàng vội vàng đứng bật dậy khỏi bồn tắm, nước chảy ròng ròng trên thân thể trần trụi. Nàng không quan tâm đến xấu hổ nữa, lao tới ôm chầm lấy eo hắn từ phía sau, vùi mặt vào tấm lưng ướt sũng của hắn mà khóc nức nở.
“Thiếp… thiếp sai rồi… Đừng bỏ rơi thiếp…”
Từ Lễ Khanh cứng người. Hơi ấm và sự mềm mại của nàng áp chặt vào lưng hắn. Hắn thở dài, gỡ tay nàng ra, xoay người lại.
Hắn nhìn nàng, từ mái tóc ướt đẫm, đôi mắt đỏ hoe, đến đôi gò bồng đảo căng tròn đang run rẩy, và cả đóa hoa lấp ló sau làn nước.
“Nếu sau này… chàng chán ghét thiếp,” nàng nức nở, “chàng có thể cho thiếp về lại Giang Nam không?”
Hắn không trả lời câu hỏi đó. Hắn chỉ cúi xuống, lau nước mắt cho nàng, giọng trầm xuống: “Ta sẽ đối xử tốt với nàng.”
Hắn bế bổng nàng lên, đặt lên giường, kéo chăn đắp lại. “Mặc quần áo vào. Chúng ta đi kinh thành.”
Chuyến đi kéo dài hơn một tháng. Từ phủ ở kinh thành còn lớn hơn ở Giang Nam. Oanh Oanh được xếp vào một tiểu viện yên tĩnh, sát vách Tam di nương. Đông Tình lo lắng: “Ở gần thế này, lỡ tam di nương nghe thấy… đại thiếu gia sao dám đến?”
Tịch Mai lườm nàng ta: “Lo hão! Lo mà giữ cái miệng mình đi, kẻo lại nhớ Phúc Tài ca ca của ngươi!” [2334-2335]
Đêm đó, Từ Lễ Khanh đã đến. Hắn vừa vào thành, sắp xếp xong cho Đại phu nhân là qua thẳng chỗ nàng. Hắn mệt mỏi và đói lả. [2342-2343]
Oanh Oanh đã ăn tối, chỉ còn lại ít điểm tâm thừa và cơm nguội.
Hắn ngồi xuống, ăn ngấu nghiến. “Ngọt quá,” hắn nhăn mặt.
Oanh Oanh vừa buồn cười vừa thương: “Sao chàng phải khổ vậy? Về viện của mình sơn hào hải vị không thiếu.”
Từ Lễ Khanh ngước lên nhìn nàng dưới ánh nến, mắt hắn sâu thẳm. Hắn nắm lấy tay nàng, kéo vào lòng. “Nhớ nàng rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận