Chương 690

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 690

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Liên Chức cũng nhìn ra mình nói nhiều sai bao nhiêu, sợ là dù mặc kệ nói gì bà cụ cũng cảm thấy cô đang có những nỗi lo lắng và băn khoăn của con gái, vì thế quyết đoán câm miệng.
Nhưng lúc lên lầu, lông mày cũng sắp nhăn thành một đường.
Lục Dã trở về thì tốt biết mấy?
Ngày hôm qua khi nói chuyện đïện thoại với anh, anh còn phải trì hoãn thêm một thời gian, nhưng sớm muộn gì cũng phải trở về, đến lúc đó nếu như cô vẫn còn dính líu với Tống Diệc Châu, ngẫm lại lập tức xong đời.
Đại khái là áy náy và chột dạ quấy nhiễu, Liên Chức lại cầm lấy đïện thoại di động, gửi tin nhắn cho anh.
Anh trai ơi, có chút nhớ anh, làm sao bây giờ.
Sau khi cô trở về nước, chuyện mạo nhận bạn trai giả bị bỏ qua một bên, cô lại nghĩ tới chuyện vết bớt.
Từ khi ở khách sạn, cô tỉnh dậy thì toàn thân đã sach sẽ. Tống Diệc Châu nhất định đã tắm rửa cho cô, cũng nhìn thấy vết máu bầm sau thắt lưng cô, dựa the0 thói quen suy nghĩ nhiều của tên cáo g͙ià này, Liên Chức cũng không dám mong mình may mắn.
Cô lấy đïện thoại di động ra, may mà lúc ấy trước khi thiêu hủy nhược điểm của hắn cô có giữ lại ảnh chụp.
Nếu Tống Diệc Châu dám làm gì cô, cũng đừng trách cô không nhân từ. Việc cấp bách bây giờ chính là tìm cơ hội đến chỗ hắn thăm dò một chút.
Đang nghĩ ngợi, cửa lại gõ gõ hai tiếng.
Liên Chức có thói quen khóa trái cửa, cô tưởng là người giúp việc, không ngờ sau khi mở cửa lại thấy Trầm Kỳ Dương đang đứng ở ngoài cửa.
Vai anh rộng, dáng người cao lớn, đứng đó gần như chặn h0àn toàn cánh cửa, người đàn ông đứng ở chỗ ngược sáng, khóe miệng bầm tím càng khiến cho anh thêm vài phần âm trầm.
“Anh về rồi sao?”
Liên Chức ngẩn người, “Trên mặt anh xảy ra chuyện gì vậy?”
Trầm Kỳ Dương “Ừ” một tiếng, lông mi rũ xuống, sắc mặt bị che dấu h0àn toàn.
Anh cất bước vào cửa, Liên Chức cũng chỉ có thể bị anh ép lùi về phía sau, nhưng người đàn ông lại đóng cửa lại, trở tay xoay tròn nắm đấm khóa chặt cửa.
Tiếng động rấtnhỏ kia truyền đến, bốn mắt nhìn nhau, tim Liên Chức run lên một cái.
“Hay là tìm bác sĩ khám đi, nếu không tôi đi gọi giúp anh.”
Trong phòng kín, hơi thở cuồng dã của người đàn ông truyền đến, cô the0 bản năng muốn bỏ trốn.
Nhưng còn chưa đụng tới cửa đã bị Trầm Kỳ Dương chặn ngang ôm lấy, anh đặt cô ở trên bàn trang điểm, đùi tráng kiện cọ xát khe hở giữa hai ͼhân cô, the0 đó trượt vào.
Liên Chức khẽ kêu lên, thân thể ngã về phía sau lại bị bàn tay to của anh ôm lấy thắt lưng, cô ngửa đầu va chạm với đôi mắt u ám của anh.
Ngón tay Trầm Kỳ Dương nhẹ nhàng vuốt ve mặt cô, thấp giọng.
“Chị giấu diếm đủ chặt đó chị gái.”
Anh cúi đầu gọi một tiếng chị gái, nhưng ngón tay lại cực kỳ khıêu khích, Liên Chức nghe được không hiểu sao hai ͼhân như nhũn ra.
nannan
“Tôi giấu diếm anh cái gì?”
Liên Chức vốn đã nổi nóng, lại bị ôm lên bàn trang điểm, cô hung hăng nói, “Anh tránh ra ”
Nhưng lực đẩy lại h0àn toàn bị trấn áp trở về.
Cánh tay Trầm Kỳ Dương siết chặt e0 cô, thậm chí còn càn rỡ xoa bóp, khiến cả người cô run lên.
“Cho nên lần đầu tiên gặp chị ở sân bay, vì chuyện này mà ông Tống bắt chị?”, anh nâng cằm cô lên, cười lạnh, “Không phải nói muốn làm mẹ của Tống Diệc Châu sao, cái miệng này đúng là đầy lời nói dối, mẹ nó tôi thật sự tin lời ma quỷ của chị.”
Trên mặt người đàn ông còn mang the0 vết thương, ánh mắt vô cùng lạnh lẽo, Liên Chức đối diện với ánh mắt anh, không khỏi có chút chột dạ.
Nhưng nghĩ lại mình chột dạ cái gì, hiện giờ cô là chị gái của anh, còn có thể bị anh hù dọa sao?
“Khi đó chúng ta hai bèo nước gặp nhau, cần phải nói với anh cái gì, sợ là anh quá coi trọng chính mình rồi, để tôi xuống dưới ”
“Trầm Kỳ Dương, anh là thằng khốn, tôi gọi mẹ và bà ngoại lên đấy ”

Bình luận (0)

Để lại bình luận