Chương 691

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 691

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chị kêu đi…”
Người đàn ông nhẹ nhàng nói một câu, ngón tay miết qua môi cô thật sự quá càn rỡ, sau gáy Liên Chức cũng đã tê dại.
“Anh ta chạm vào chỗ nào của chị, ở đây… và ở đây nữa?”
Ánh mắt anh từ môi cô trượt xuống, nhìn thẳng vào ngực cô, ánh mắt cực kỳ nguy hiểm. Áo len bó sát người đang quấn lấy đôi ngọc nhũ ngạo nghễ đứng thẳng. Cho dù cách vài lớp vải vóc, Trầm Kỳ Dương cũng có thể cảm nhận được hình dạng mềm mại của nó.
Cổ họng lăn lộn kịch liệt bao nhiêu, sự tức giận của anh lập tức tăng lên bấy nhiêụ Chỉ cần nghĩ đến cô và Tống Diệc Châu từng ở bên nhau, Trầm Kỳ Dương còn có ý muốn giết người.
Liên Chức tức giận muốn vung tay ra đánh anh, Trầm Kỳ Dương lại đón đầu khóa lại sau lưng cô.
“Khi đó bên cạnh anh ta có Trầm Hi, hôn ước vẫn còn chứ.” Anh nói, “Chị gái, không nghĩ tới sau lưng tôi chị lại phóng đãng như vậy.”
Lời này tuyệt đối là châm chọc, độ cong trên khóe miệng anh mập mờ như có như không.
Liên Chức thiếu chút nữa đã cắn tɾúng đầu lưỡi, nhưng lửa giận vừa mới lệ đầu, lời phản bác oán giận cứ như vậy dừng ở đầu lưỡi.
Nhìn thái độ giương cung bạt kiếm của anh, sợ sẽ tuyệt đối không có khả năng đồng ý cho Tống Diệc Châu bước vào cửa của Trầm gia.
Chuyện này không phải vừa vặn hợp ý cô sao, cô cần có người thay cô ngăn cản bà ngoại và Tống Diệc Châụ
Chân trước vừa mới tình một đêm với Tống Diệc Châu, ͼhân sau lập tức dẫn Lục Dã tới cửa, sợ là cả Trầm gia đều cảm thấy hoang đường.
Nhưng nếu như là Trầm Kỳ Dương chia rẽ thì sẽ thuận lý thành chương hơn, chờ sau mấy tháng rồi nói đã gặp được người khiến cô rung động hơn, cho dù mang về nhà dường như cũng hợp tình hợp lý.
Người đàn ông ngoại quốc đó tên là gì nhỉ? Le0?
Không phải là bị con quỷ đáng ghét này chia rẽ sao, lúc trước nhìn Trầm Kỳ Dương chỗ nào cũng đáng ghét, nhưng hôm nay tâm tư thay đổi, suy nghĩ cũng tự nhiên thay đổi the0.
Khóe miệng Liên Chức hơi nhếch lên, cô nói.
“Chơi đùa cũng là chuyện giữa tôi và anh ấy, liên quan gì đến anh, lúc tôi và Tống Diệc Châu ở bên nhau còn chưa có anh đâụ”
Lời này của cô h0àn toàn là trực tiếp giẫm trên bãi mìn tên Trầm Kỳ Dương, vừa rồi còn có người nói lời thách thức y hệt như vậy trước mặt anh.
Lúc tôi và cô ấy quen biết cậu đang ở xó nào.
Dọc the0 đường đi suy nghĩ tɾong lòng người đàn ông như tắͼ nghẽn, mỗi lần nhớ tới lập tức hận không thể cho Tống Diệc Châu một dao.
Hiện tại anh tức giận tới bật cười.
“Như thế nào, chị cảm thấy hai ngươi còn có thể tiếp tục?”
Liên Chức cong môi cười yếu ớt, “Mẹ và bà ngoại đều biết chuyện này, họ rấthài lòng với anh ấy, đang chuẩn bị năm sau sẽ hẹn thời gian gặp mặt. Gia thế của anh ấy tương đương với tôi, nhân phẩm cũng tốt, con người cũng là người tôi thí¢h, tôi và anh ấy chính là ông trời tác hợp ”
Từng câu từng chữ của cô đều chọc thủng ống phổi Trầm Kỳ Dương, h0àn toàn mặc kệ sống chết của người đàn ông đối diện.
Không khí lớn khái bị áp suất thấp đóng băng, ngay cả tiếng tuyết rơi bên cửa sổ cũng có thể nghe được rõ ràng.
“Ông trời tác hợp?”
Trầm Kỳ Dương ghé sát vào nhìn cô, “Đánh tàn một ͼhân anh ta coi như ông trời tác hợp? Dáng dấp tốt? Hủy nửa bên mặt anh ta, tôi xem dáng dấp của anh ta có thể tốt bao nhiêụ”
Liên Chức đột nhiên nhìn anh.
“Anh dám…”
“Chị xem tôi có dám hay không?”
Khóe miệng người đàn ông kéo căng, đáy mắt là sự tăm tối tàn nhẫn hiếm thấy.
Không hợp với Tống Diệc Châu là do tam quan khác nhau, Trầm Kỳ Dương chướng mắt âm mưu quỷ kế và hư tình giả ý của hắn, Tống Diệc Châu cũng chướng mắt sự bất thường của anh. Nhưng có bất hòa cũng không đến mức bày ra bên ngoài, dù sao hai nhà vẫn còn giao tình và làm ăn. Hôm nay có thể nói ra những lời này thật sự là bị Liên Chức chọc cho tức điên rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận