Chương 692

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 692

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh làm anh ấy tàn phế thì sao, hủy mặt anh ấy thì sao?
Liên Chức chính là muốn đối nghịch với anh, cao giọng nói, “Chẳng lẽ anh cho rằng tôi sẽ để ý một khuôn mặt của anh ấy sao, cái tôi có chính là tiền. Chân tàn tôi mang anh ấy đi khắp thế giới trị liệu là được, cùng lắm thì phẫu thuật một khuôn mặt h0àn toàn mới.”
“Nhưng chỉ cần tôi còn quen Tống Diệc Châu, tɾong nước không được thì chúng tôi lập tức ra nước ngoài, đến giáo đường tổ chức hôn lễ bổ sung. Sau này nếu anh làm nhiều việc ác mà không gặp báo ứng, cũng hoan nghênh anh tới tham gia hôn lễ của chúng ta…”
Lời còn chưa dứt, cô lập tức đụng phải một khuôn mặt đen như nhọ nồi, ánh mắt người đàn ông đã h0àn toàn thay đổi, khiến người ta nhìn mà sợ hãi.
Liên Chức ngừng nói, cô mới kịp phản ứng có phải mình quá lời hay không.
Sau đó, Trầm Kỳ Dương giữ cằm cô trực tiếp muốn hôn cô.
Môi chạm vào nhau, anh h0àn toàn là cắn, Liên Chức giãy giụa tɾong đau đớn hung hăng tát anh một cái.
Tiếng vang thanh thúy kịch liệt sợ là đã vang tới ngoài cửa.
Người đàn ông dừng lại tɾong cơn đau, ánh sáng tɾong mắt còn chói hơn cả bão tuyết ngoài cửa sổ.
Anh bắt lấy cổ tay cô ấn lên đỉnh đầu, lần này là mười phần sức lực, mặc cho cô giãy dụa như thế nào cũng không thoát khỏi được, Liên Chức há miệng muốn cắn anh, Trầm Kỳ Dương lại dùng một tay bóp cằm cô.
“Cố ý chọc giận tôi đúng không, tổ chức hôn lễ còn phải phát thư mời cho tôi, chị cẩn thận một viên đạn của tôi giết chết anh ta, khiến cho chị biến thành minh hôn ngay tại chỗ.”
Liên Chức “Minh hôn tôi cũng làm ”
Ánh mắt hai người va vào nhau, đều ngoan độc không nhường ai. Quả nhiên không phải người một nhà thì không vào một cửa.
Nhưng không gian chật hẹp như vậy, con ngươi xinh đẹp sống động của cô lại toàn là hình ảnh phản chiếu của anh, đôi môi đỏ tươi dán trên ngón tay dường như đang rục rịch, chờ thời cơ cắn ngược một cái.
Ánh mắt Trầm Kỳ Dương tối sầm lại, bị cô chọc tức đến nỗi muốn nổ phổi. Anh bị thương chưa khỏi đã ngựa không dừng vó chạy về, ngoài miệng là do mẹ Trầm đang thúc giục, trên thực tế vì điều gì không ai hiểu rõ hơn so với anh.
Hiện tại người đã ở trước mắt, anh hận không thể bóp chết cho xong.
Nhưng khát vọng gần gũi lại hơn xa tức giận, môi Trầm Kỳ Dương đột nhiên rơi xuống.
Liên Chức lại nhanh chóng nghiêng đầu, nụ hôn kia lập tức rơi vào vành tai cô, nhiệt độ nóng bỏng kích thích cô run rẩy một trận.
“Trầm Kỳ Dương anh là đồ vô liêm sỉ, tôi là chị anh ”
Mũi Trầm Kỳ Dương dán sát vào cô, ngay cả hô hấp cũng nóng.
“Tống Diệc Châu có thể, tôi thì không được? Chị, chị quá trọng bên này khinh bên kia đi?”
“Tôi vẫn là chị gái của anh.”
Liên Chức lấy chị gái ra là muốn dùng trói buộc đạo đức để ngăn cản anh, ai lại nghĩ tiếng “chị gái” tɾong miệng anh luôn mang the0 ý nghĩa khó hiểu, khiến người ta nghe được mà lỗ tai tê dại, từ nay về sau cũng không có cách nào nhìn thẳng hai chữ này.
“Không hôn cũng được, vậy chúng ta cứ ở đây chờ đến khi bà ngoại phát hiện ra cả hai ta đều không có ở dưới nhà, lúc sai người lên tìm vừa vặn nhìn một cái.”
Trong lời nói của anh không hề có chút ngại ngùng nào, Liên Chức quả thực tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi, lại không muốn để ý tới anh.
“Chỉ hôn một cái mà thôi, anh có làm gì tôi đâụ”
Trầm Kỳ Dương xoay mặt cô lại, bốn mắt nhìn nhau, tɾong mắt anh rút đi oán giận, có loại nhiệt độ khác bao trùm, thâm thúy như muốn nhìn sâu vào tɾong lòng cô.
Liên Chức kìm lòng không được muốn né tránh, lại bị anh cưỡng ép quay lại.
Anh lau đi vết nước đọng bên tai cô, ánh mắt giao nhau, trán kề sát vào nhau, giọng nói phảng phất mang the0 mê hoặc.
“Lúc trước cũng không phải chưa từng hôn, thêm một lần nữa thì có sao đâụ..”

Bình luận (0)

Để lại bình luận