Chương 697

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 697

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 247.2 Tượng thần
Editor : Long Đế Novel
Tiến vào tɾong trấn nhỏ, đi bộ giữa vô số tác phẩm điêu khắc đá, ngón tay chạm vào văn tự và tranh vẽ của người Maya trên vách đá, thực sự cảm nhận được dấu vết sự sống được đọng lại ở đây từ hàng nghìn năm trước một cách ͼhân thật, Hạ Hạ không khỏi xúc động và chấn̵ động.
Đang đi, lại nghe thấy tiếng chuông gió.
Hạ Hạ nhìn sang, thấy cách đó không xa dưới tàng cây có một cái quầy hàng nhỏ, có một người phụ nữ đội khăn trùm đầu đang ngồi ở đó.
Có lẽ là phơi sương gió quanh năm nên nước da cô ấy ngăm đen, dáng người gầy gò.
Lúc này người phụ nữ đang cẩn thận sắp xếp gian hàng nhỏ bằng đá trước mặt, thỉnh thoảng ngẩng đầu, nhìn đứa trẻ đang đuổi bắt chơi đùa phía trước.
Âm thanh của chuông gió phát ra từ cái cây đó, chúng được tre0 trên cành cây hơi thấp, gió nhẹ thổi qua vang lên tiếng chuông thu hút mọi người nhìn qua.
Hạ Hạ yên lặng thu hồi ánh mắt, chuyến đi này không phải để tới du ngoạn, vẫn còn có chính sự muốn nói.
Sự kiên nhẫn của Chu Dần Khôn có hạn, có thể tới nơi này đã rấttốt rồi, không thể chậm trễ thời gian nữa.
Vì thế cô cúi đầu bước lên bậc thang, tiếp tục đi về phía khách sạn trên núi.
Nhưng mới vừa đi được một bước đã nghe thấy tiếng cười đùa, cô the0 bản năng lại nhìn lại.
Hai đứa trẻ bên kia dường như mỗi đứa được nhận một chiếc lắc tay mới, đang hưng phấn xoay quanh sạp hàng, người bên ngoài nhìn thấy chúng vui mừng cũng cảm thấy vui vẻ.
Hạ Hạ quay đầu lại, đang định tiếp tục đi lên, bỗng nhiên e0 cô căng lên, một cánh tay rắn ¢hắc vòng qua, trực tiếp bế cô lên, xoay 90 độ về đi về phía quầy hàng kia.
Hai đứa trẻ vốn còn đang đuổi bắt không khỏi dừng lại, nghiêng đầu tò mò nhìn sang.
Mà bà chủ quầy thì cười nhìn về phía bên này.
Hạ Hạ bị Chu Dần Khôn ôm e0 lên, hai ͼhân không thể chạm đất, cảm nhận được vài ánh mắt rơi trên người, cô xấu hổ không chịu được, giãy dụa muốn xuống “Tự cháu đi được.”
Người đàn ông thân cao ͼhân dài, hai ba bước đã đến trước quầy hàng.
Hạ Hạ cuối cùng cũng xuống đất được.
“Chu Hạ Hạ, thí¢h thì mua.” Ngữ khí Chu Dần Khôn nghe ra vẻ không hài lòng, thí¢h cũng không biết mở miệng hỏi, lén la lén lút y như trộm vậy.
“Cháu không có nói thí¢h.” Cô nhẹ giọng trả lời.
“Không thí¢h vậy nhóc nhìn lén cái gì? Nhìn mấy lần rồi?”
Hạ Hạ không nghĩ tới ngay cả cái này hắn cũng phát hiện, cô quả thật có nhìn thêm vài lần, không có cách nào phản bác lại được.
“Là muốn mua trang sức tình nhân sao?” Một câu chèn khẩu âm tiếng Anh vào, Hạ Hạ vội xua xua tay “Không phải.”
Chu Dần Khôn lạnh lùng nhìn cô, không biết ở đó chột dạ cái gì.
“Là muốn tặng cho cá nhân sao?” Người phụ nữ nhiệt tình chỉ chỉ vào một bên, “Những thứ này đều được bện bằng tay, hơn nữa có ý nghĩa rấthay.”
Lúc này Hạ Hạ gật gật đầu, còn hỏi một câu “Những thứ này có gói quà không?”
“Đương nhiên là có, gói xong rấtđẹp mắt.”
Người đàn ông bên cạnh bỗng nhiên mở miệng “Nhóc muốn tặng ai?”
Người khác đang đứng ở đây, có thể đe0 thẳng luôn, còn bày đặt yêu cầu gói quà làm gì.
Chu Hạ Hạ này đi suốt cả chặng đường dài từ Mexico chỉ mua quà, là muốn tặng cho ai? Bất kể là Thái Lan hay Miến Điện, đều không có người nào quen thân với cô đến mức có thể nhận quà.
Nếu không phải Thái Lan và Miến Điện, thì chính là ở đây.
Ngoài hắn ra, còn lại chỉ có A Diệu, Alor và Ole.
Từng cái tên lần lượt xuấthiện, sắc mặt Chu Dần Khôn càng lúc càng khó coi.
“Là tặng cho Maisha và Gabriel.” Hạ Hạ vừa chọn, vừa trả lời.
Mặc dù khi mới tới, cô đều tặng cho mỗi đứa Maisha và Gabriel một quyển sách và một quyển tranh mới tinh, nhưng những thứ này đều không phải là quà mà cố ý chuẩn bị cho chúng.
Hiện tại nhiệm vụ cứu viện Ole đã kết thúc, bọn họ hẳn là rấtnhanh sẽ trở về, Hạ Hạ muốn trước khi rời đi chính thức tặng hai người bạn nhỏ mỗi đứa một phần quà.
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận