Chương 698

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 698

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đừng sợ, đi mở cửa.”
Áo thun bên cạnh được Trầm Kỳ Dương nhặt lên qua loa mặc vào, thời gian Liên Chức đi mở cửa, anh đã nhảy từ ban công xuống, còn nhân tiện thay cô đóng kỹ cửa ban công.
Sau khi cửa mở ra, mẹ Trầm đứng ở bên ngoài.
Liên Chức “Mẹ?”
Mẹ Trầm nói “Mẹ mới vừa nghe hình như tɾong phòng con có âm thanh?”
Liên Chức nhếch môi cười cười “Con đang xem phim.” Cô ra hiệu cho mẹ Trầm nhìn màn hình chiếc trên tường.
Mẹ Trầm cũng không truy hỏi, lại nói “Người giúp việc nói con mang băng gạc lên lầu, là bị thương ở đâụ”
Bà nghe xong chuyện này mới lo lắng lên lầụ
“Không có ạ, tuần sau công ty có hoạt động trải nghiệm, con muốn chuẩn bị thuốc trước.”
Mẹ Trầm yên lòng.
“Ở một mình tɾong phòng rấtnhàm ċһán, dì Ba đã trở lại, có muốn xuống lầu cùng mọi người tâm sự không?”
“… Được.”
Bến tàu ở Loan Đảo.
Hôm nay ở Loan Đảo mưa to, nhưng không hề ảnh hưởng đến sự nhiệt tình của công nhân, trước vị trí truyền hình trực tiếp của đài truyền hình quốc gia, một đám công nhân mặc quần áo lao động che dù, vây quanh mấy chục người đàn ông mang âu phụcg͙iày da đi thị sát công trình bến tàụ
Chỉ nhìn tư thế sẵn sàng đón địch, lập tức biết thân phận của họ không tầm thường.
Cha Trầm được thư ký của các quan viên chính phủ khác vây quanh, trên mặt lộ ra nụ cười ôn hòa.
“Lần này tôi đến xem khai thác, xây dựng vành đai kinh tế Loan Đảo. Nhưng tiền đề xây dựng phải có quy củ, phải được bảo vệ cẩn thận.” Ông nói, “Nhớ kỹ, Loan Đảo dựa lưng vào sông mẹ của nước Hoa, không thể khai thác mang tính phá hoại.”
Cao Tổng cười nói “Bí thư nói đúng, mục tiêu năm nay của chúng tôi là h0àn thành 76 vạn thùng tự nhiên, the0 mục tiêu cả năm thì rấtgấp, nhưng mấy ngày nay thời tiết không tốt, nếu cưỡng chế khai thác ¢hắc chắn sẽ dẫn đến ô nhiễm chảy về phía cư dân địa phương.”
“Tống tổng đã quy định rõ ràng, nếu gặp phải thời tiết xấu phải kiểm tra ô nhiễm nhiều lần mới có thể khởi công.”
Cha Trầm “Ồ?”
Ông chuyển ánh mắt đến Tống Diệc Châu đi cùng toàn bộ quá trình nhưng chỉ im lặng, người đàn ông được thư ký che dù, một thân âu phụcmàu xám bạc có vẻ ôn nhuận khiêm tốn. Đứng trước mặt mấy người năm sáu mươi tuổi thân ở địa vị cao cũng không hề yếu thế chút nào.
Cha Trầm tán thưởng “Người trẻ tuổi có tư tưởng giác ngộ rấttốt, đủ thấy đối với nhân viên cũng không kém.”
Những người khác cười hiền lành.
“Đây là trách nhiệm của tôi.” Tống Diệc Châu khiêm tốn cười, “Ngài có thể đích thân tới bến tàu mới là sự quan tâm và động viên ͼhân chính đối với nhân viên.”
Ở trước ống kính, cha Trầm lễ tiết vươn tay ra, Tống Diệc Châu hơi cúi người xuống, hai tay nắm lại.
Sau khi kiểm tra xong.
Mưa to dần tạnh, cha Trầm còn chưa ngồi xe chuyên dụng͟͟ rời đi, Tống Diệc Châu đã tiến lên nói.
“Bác trai.”
“Diệc Châụ”
Nơi này không có người ngoài, cha Trầm cũng sửa lại xưng hô, “Cũng đã gần hai năm không gặp cậu, thật sự là hậu sinh khả úy.”
Tống thị hiện giờ ở tɾong tay hắn, nghiệp vụ mở rộng, quy mô đã vượt xa ông Tống lúc còn sống, cha Trầm ít nhiều cũng đã nghe nói.
Tống Diệc Châu cười nhạt, “Cửa ải cuối năm sắp tới, vẫn muốn đến trang viên Tử Kinh bái phỏng, không biết bác và bác gái có thời gian hay không.”
Trong lúc hôn ước với Trầm Hi còn tồn tại, Tống Diệc Châu cũng không ân cần như bây giờ. Ánh mắt cha Trầm lóe lên, cười nói.
“Đương nhiên, cửa trang viên luôn luôn chào đón cậụ”
Sau khi ông ngồi xe rời đi, đïện thoại của Tống Diệc Châu lập tức vang lên.
Hắn ghé vào tai, đầu bên kia nói “Tống tổng, mậu dịch dầu khí ở biển Trung Đông đã xảy ra chuyện.”
Chiếc Audi màu đen chậm rãi vòng qua đài phun nước ở trang viên Tử Kinh.
Trong phòng ngủ, mẹ Trầm vừa thay cha Trầm cởi áo khoác xuống, cha Trầm nói “Tư Á gần đây có phải có chuyện hay không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận