Chương 699

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 699

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mẹ Trầm kinh ngạc nhìn ông một cái.
“Làm sao ông biết?”
Suy nghĩ đến công việc của cha Trầm bận rộn, mẹ Trầm còn chưa kịp nói chuyện ở khách sạn bên Anh cho ông biết.
Bà nói lúc trước Tư Á có nói lễ mừng năm mới muốn dẫn bạn trai trở về cho bà ngoại và bọn họ nhìn một chút.
“Kết quả ông đoán là ai, chính là Diệc Châụ”
Mẹ Trầm nói, “Tôi cũng là vô ý tới khách sạn mới bắt gặp hai người họ, nếu không cũng không biết con bé này định giấu diếm bao lâu?”
Cha Trầm im lặng.
“Khó trách.”
“Hả?”
Cha Trầm nói chuyện mình gặp Tống Diệc Châu lúc thị sát, hắn đề nghị muốn đến nhà thăm hỏi.
Ông hiểu ý cười nói “Thằng nhóc này nếu đã tốn trăm phương ngàn kế đánh tiếng tới chỗ tôi, ¢hắc hẳn bà đã cự tuyệt cậu ấy rấtnhiều lần.”
“Quả nhiên cái gì cũng không gạt được ông.”
Mẹ Trầm nói bà còn chưa nghĩ ra nên ứng phó với hắn như thế nào, lúc trước khi chọn chồng cho Trầm Hi chỉ cảm thấy Tống Diệc Châu chỗ nào cũng không tệ, nhưng hôm nay tiêu chuẩn chọn cho Á Á tự nhiên khác biệt.
Giống như đối phương là ai cũng không đủ tốt, huống chi con gái bảo bối của mình còn lén lút thân thiết với người khác.
Cho dù mẹ Trầm đã suy nghĩ thông suốt, tɾong lòng ít nhiều cũng có chút không vui.
Cha Trầm nói “Tư Á nói thế nào?”
“Con bé không muốn Tống Diệc Châu tới cửa.” Mẹ Trầm nói, “Nhưng dì Ba và mẹ đều nói đây là tâm tư lo lắng và thận trọng của con gái.”
Mẹ Trầm cũng truyền đạt ý tứ của bà cụ.
“Mẹ nói rấtđúng, thay vì tránh như vậy chi bằng gặp một chút.”
Đến giờ cơm chiều, lúc hai người xuống lầu thì phòng ăn càng náo nhiệt hơn trước, Lương Thiến Hoa trước năm mới đều ở thủ đô, cộng thêm mấy đứa cháu gái nhỏ của bà cụ ở thủ đô đều tới trước, cộng thêm cháu gái của mẹ Trầm. Thật sự là lạc vào một ổ trẻ con.
Liên Chức bị Tịnh Tịnh quấn lấy, chẳng qua là đồ chơi lừa gạt con nít, nhưng chị gái mới nhận về nhà hình như cái gì cũng biết, tɾong mắt Tịnh Tinh tràn đầy sùng bái.
Cô bé vừa kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Liên Chức, đã bị một lực lớn nhấc lên, đặt sang vị trí bên cạnh.
“Anh Dương, anh làm gì vậy, em muốn ngồi cạnh chị Tư Á.”
Cô bé đang muốn kháng nghị đó là vị trí của cô bé, Trầm Kỳ Dương kéo ghế ngồi xuống, hơi thở nam tính quen thuộc khiến tɾong lòng Liên Chức leng keng báo động một chút.
Ngoại trừ một tuần trước mập mờ tɾong phòng ngủ với người đàn ông, lớn khái tuần này từng giây từng phút Liên Chức đều ở cạnh bà cụ, Trầm Kỳ Dương cũng không có bất kỳ cử chỉ quá phận nào.
Anh giống như có đủ kiên nhẫn chờ cô chuẩn bị tâm lý thật tốt, ngược lại tư thế thả dây dài câu cá lớn này khiến mỗi lần gặp anh Liên Chức đều dựng thẳng gai phòng bị, rồi lại yên lặng thu hồi.
Tay Trầm Kỳ Dương đã đặt lên lưng ghế của cô, tɾong lúc nói chuyện phiếm với bà cụ ngón tay lập tức quấn quanh đuôi tóc của cô.
Cố kỵ mọi người ở đây, Liên Chức không tiện nổi cáu, một tay giống như đập ruồi vỗ anh một cái.
Sau khi cha Trầm ngồi xuống, mắt nhìn Trầm Kỳ Dương.
“Khách lạ, không ngờ trên bàn cơm còn có thể nhìn thấy con.”
“Cha, lời này cha nói ngược rồi.” Trầm Kỳ Dương nhướng mày, “Năm nay con mới là lần đầu gặp cha.”
Thời gian anh nói chuyện còn gắp thức ăn cho bà cụ và mẹ Trầm, cuối cùng mới gắp củ sen hấp bột vào tɾong bát Liên Chức.
“Chị gái, hình như chị gầy đi, ăn nhiều một chút.”
“Cảm ơn.”
Liên Chức như có qua có lại, cũng gắp cho anh mấy miếng mướp đắng.
Thật sự là không thể nhịn được nữa, cô nghe mẹ Trầm nói người này vô cùng ċһán ghét đồ ăn có vị đắng, không nghĩ tới anh trực tiếp gắp lên ném vào tɾong miệng.
Quan hệ của bọn họ có thể tốt như vậy bà cụ thật sự không nghĩ tới, ý cười dưới đáy mắt bà càng sâu hơn.
Chỉ nói cha Trầm lần này thật đúng là oan uổng anh, thằng nhóc thối này một tuần nay đều thành thật ở nhà, dù cho có việc đi ra ngoài cũng trở về vào ban đêm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận