Chương 7

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 7

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Giữa Tình Dục và Tình Yêu
“Vì sao lại như vậy?” Cô bàng hoàng nghĩ. Vì sao “anh hàng xóm” này lại thích bắt nạt mình từ nhỏ, rồi biến mình thành niềm vui tình dục của một người đàn ông?
Khi hai tay anh ôm chặt lấy cô , khi anh hôn cô, giữ lấy hơi thở và thân thể cô , thì lý trí của cô bay đi hoàn toàn.
Cô thích cái cảm giác này , nhưng đồng thời cũng sợ mất đi sự kiểm soát…
Cô không biết… Cô không biết gì cả…
“Bành Hạo Luân…” Cô gọi tên anh , cảm giác cả người mình đang treo lơ lửng trên cao, như sắp ngã vào vực sâu vạn trượng.
“Đừng sợ, bảo bối, anh đang ở trong em, đừng sợ…” Anh ôm chặt lấy cô , lại hôn cô thật sâu.
Lưỡi anh và phân thân tráng kiện cùng lúc giữ lấy cô. Lực đạo đột ngột tăng lên, dấn sâu vào. Anh yêu cô mãnh liệt , đặt thân thể xinh đẹp, run rẩy dưới thân mình , xâm lược mạnh mẽ, liên tục va chạm.
Dương Hồng Hồng nức nở, khóc la. Mông cô bị anh nắm chặt. Nước dâm ở giữa bộ phận nữ tính cuồn cuộn chảy ra như thủy triều. Cô bị vắt kiệt, kèm theo tiếng thét chói tai. Trong đầu cô chợt hiện lên một tia chớp màu trắng , ngay tại khoảnh khắc thường được gọi là hương vị của “Tình ái tử vong”…
Cơ thể anh bất giác run rẩy. Nam tính mạnh mẽ và có lực trong cơ thể cô run rẩy, co rút lại không thôi.
Bành Hạo Luân phát ra một tiếng gầm rống như dã thú. Bàn tay to nâng cao vòng eo, cặp mông của cô.
Anh đẩy nhanh, bắn sâu vào cô. Một luồng nhiệt nóng từ cửa huyệt bắn nhanh ra , trút ra toàn bộ nhiệt tình của anh vào trong cơ thể ấm áp của cô gái.
“Hồng Hồng…” Anh thở dốc kịch liệt.
Sau khi đã phát tiết xong, anh từ từ trầm tĩnh lại. Hai cơ thể trần truồng, đẫm mồ hôi cứ vậy quấn quýt lấy nhau, không ai nói nên lời.
Sau “vận động” kịch liệt qua đi, hai người ôm nhau ngủ thiếp đi một lát.
Cảm giác sức lực vòng ôm cô đột ngột biến mất. Dương Hồng Hồng mơ mơ màng màng mở to mắt, phát hiện tiếng động trong phòng tắm. Thần trí cô mới thanh tỉnh được vài phần.
Đây không phải nhà của mình… mình không nằm trên giường của mình… Mình… mình vẫn là không chống cự được sự mê hoặc, lại cùng người đàn ông kia lên giường một lần nữa…
Lợi dụng lúc Bành Hạo Luân chưa đi ra , cô chịu đựng sự uể oải, vội vàng mặc lại bộ quần áo nhăn nhúm. Nhưng cô không thấy quần lót đâu cả, tìm khắp nơi cũng không thấy.
Quên đi! Cô cắn răng, cầm lấy chiếc túi xách, lao ra khỏi căn hộ lầu năm của Bành Hạo Luân , trở về nhà mình ở lầu bảy.
Cô lấy chìa khóa từ trong túi ra, mở cửa vào nhà với chút lo lắng bất an. May mắn là người nhà không có ở phòng khách. Nếu bị bố mẹ nhìn thấy bộ dạng tóc tai lộn xộn, quần áo đầy nếp nhăn này, chắc chắn cô sẽ bị cằn nhằn không ngớt.
Cô trốn vào trong phòng, thở dài một hơi. Khi bước ngang qua tấm gương lớn, cô bất giác dừng lại.
Cô kinh ngạc nhìn bản thân trong gương. Môi cô bị hôn sưng đỏ như một đóa hoa hồng vừa nở rộ. Xương gò má đỏ bừng. Ánh mắt cô lóe sáng lạ lùng… Trông cô như một cô gái hoàn toàn được yêu thương.
Trong lòng cô bỗng nhiên kinh hãi. Cô bất giác đưa hai tay bưng lấy đôi má đang nóng lên của mình.
Chuyện xảy ra giữa cô và Bành Hạo Luân, ngay cả bố mẹ cô cũng không biết, nó bắt đầu từ một tháng trước.
Đó là ngày lễ tốt nghiệp đại học của cô. Một người bạn học đề nghị tối hôm đó cả nhóm đi câu lạc bộ đêm chơi cho vui. Vốn dĩ cô không muốn đi, nhưng mấy cô bạn gái thân thiết đã cứng rắn lôi kéo cô , vừa khuyên vừa dụ, nhất định không chịu thả cô. Cuối cùng, cô đành phải ngoan ngoãn đi cùng mọi người, lần đầu tiên đến hộp đêm…
Kinh nghiệm như vậy… Một lần là quá đủ rồi, thật sự!
Bình thường cô không uống rượu. Nhưng sau khi bước vào hộp đêm , cô mới biết tửu lượng của mình quả thật chẳng khác nào con kiến. Chỉ mới vài hớp bia lạnh, chưa đến một phần ba ly, cả người cô đã mơ màng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận