Chương 7

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 7

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Bàn Tay Hư Hỏng & Lời Hứa Hẹn Trong Phòng Vệ Sinh
Không gian dưới tán cây cổ thụ như bị thiêu đốt bởi ngọn lửa dục vọng của hai con người đang quấn lấy nhau. Phương Cẩn, người thầy giáo đạo mạo ban nãy, giờ đây như con thú hoang đói khát, bàn tay to lớn không còn kiêng dè gì nữa mà luồn hẳn vào trong áo ngực của Lâm Tuyết.
“Đừng… thầy… ưm… ở đây… lộ thiên quá…” Lâm Tuyết yếu ớt phản kháng, nhưng lồng ngực lại ưỡn cao lên, dâng hiến đôi gò bồng đảo cho người đàn ông thỏa sức nhào nặn.
“Lộ thiên mới kích thích, không phải sao?” Phương Cẩn nhếch mép cười, ngón tay thô ráp bóp mạnh bầu ngực mềm mại, khiến chúng biến dạng qua kẽ tay anh. Hắn dùng ngón cái và ngón trỏ kẹp lấy đầu nhũ hoa đang cương cứng, vê tròn, kéo dãn, mang lại luồng khoái cảm tê dại chạy dọc sống lưng cô gái.
“A… a… thầy… nhẹ tay… rách mất…” Lâm Tuyết nức nở, nước mắt sinh lý trào ra nơi khóe mi. Cảm giác đau đớn pha lẫn sung sướng khiến đầu óc cô quay cuồng.
Bên dưới, chiếc quần lót mỏng manh của cô đã ướt đẫm dâm thủy, dính chặt vào da thịt. Phương Cẩn cảm nhận được sự ẩm ướt đó qua lớp quần thể thao của mình. Hắn càng hưng phấn, hông thúc lên mạnh mẽ, liên tục cọ xát côn thịt cứng như sắt vào khe rãnh nhạy cảm của cô.
Tiếng nước “lép nhép” vang lên dâm mĩ, hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề của cả hai.
“Ướt thế này rồi… em đúng là tiểu dâm đãng…” Phương Cẩn cúi xuống, cắn nhẹ vào vành tai cô, thì thầm những lời lẽ thô tục đầy kích thích.
“Thầy… thầy cũng cứng ngắc rồi còn gì…” Lâm Tuyết không chịu thua, bàn tay nhỏ bé luồn xuống dưới, nắm trọn lấy “cậu nhỏ” khổng lồ đang hằn rõ qua lớp quần của anh, bóp nhẹ một cái trêu ngươi.
Hành động táo bạo của cô khiến Phương Cẩn gầm nhẹ một tiếng, lý trí hoàn toàn sụp đổ. Hắn kéo tuột hai dây áo của cô xuống, lột trần bộ ngực trắng nõn nà ra trước mắt. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu rọi lên đôi gò bồng đảo căng tròn, đỉnh nhũ hoa hồng hào run rẩy trong gió, đẹp đến mê hồn.
Hắn cúi đầu, há miệng ngậm trọn một bên vú, mút mạnh. Đầu lưỡi điêu luyện liếm láp, xoay tròn quanh quầng vú, răng nanh thi thoảng cạ nhẹ gây nên sự kích thích tột độ.
“Aaaaa… sướng… sướng quá… thầy ơi… mút mạnh nữa đi…” Lâm Tuyết ngửa cổ ra sau, rên rỉ không kìm nén. Tiếng rên của cô vang vọng trong không gian tĩnh lặng, đầy khiêu gợi.
Phương Cẩn say mê thưởng thức “bữa tiệc” ngọt ngào, tay kia vẫn không ngừng xoa nắn bên ngực còn lại. Hắn muốn nuốt chửng cô gái này ngay tại đây, ngay lúc này.
Đột nhiên, từ xa văng vẳng tiếng gọi: “Tiểu Tuyết… Phương Cẩn… hai người đâu rồi?”
Là tiếng của mẹ Lâm!
Lâm Tuyết giật bắn mình, cơn khoái cảm đang dâng trào bỗng chốc bị cắt ngang bởi nỗi sợ hãi. Cô hoảng hốt đẩy Phương Cẩn ra, vội vàng kéo áo chỉnh trang lại.
“Chết rồi… mẹ em tới… thầy… mau buông ra…”
Phương Cẩn cũng giật mình, nhưng dục vọng trong người vẫn chưa được giải tỏa khiến anh vô cùng khó chịu. Anh đè chặt cô vào gốc cây, tranh thủ hôn ngấu nghiến lên môi cô lần cuối, bàn tay hư hỏng còn cố tình luồn xuống dưới váy, chạm nhẹ vào “cô bé” ướt át một cái đầy lưu luyến.
“Em làm thầy nứng thế này rồi định bỏ chạy sao?” Hắn gằn giọng, ánh mắt rực lửa nhìn cô.
“Em… em xin lỗi… nhưng mẹ…” Lâm Tuyết run rẩy, liếc nhìn về hướng tiếng gọi đang đến gần.
Phương Cẩn hít sâu một hơi, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Anh ghé sát tai cô, thì thầm đầy ma mị: “Lát nữa, gặp tôi ở phòng vệ sinh số 4. Nếu em không đến… tôi sẽ không tha cho em đâu.”
Lâm Tuyết đỏ mặt tía tai, tim đập thình thịch. Lời đe dọa của anh nghe sao mà kích thích đến lạ. Cô khẽ gật đầu, ánh mắt lúng liếng nhìn anh: “Em biết rồi… thầy… đợi em…”
Nói xong, cô vội vàng đẩy anh ra, chỉnh lại đầu tóc rối bù rồi chạy về phía tiếng gọi của mẹ, để lại Phương Cẩn đứng đó nhìn theo với ánh mắt đầy khao khát và toan tính. Anh biết, con mồi đã cắn câu, và lát nữa thôi, anh sẽ được thưởng thức trọn vẹn món ngon này trong một không gian kín đáo và kích thích hơn nhiều.

Bình luận (0)

Để lại bình luận