Chương 7

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 7

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cho đến khi cô thiếp đi và tiếng hít thở đều đều vang lên, Thẩm Thiên Dục mới mở mắt ra, trong tròng mắt đen hiện lên ý cười.

Trong từ điển của hắn, chưa từng có chữ “Chỉ là”.

Là của hắn, sẽ vĩnh viễn là của hắn.

“Alô, Thẩm gia xin nghe.” An Vịnh Tâm đang gọt trái cây thì nghe tiếng chuông điện thoại vang lên, bà bỏ con dao trong tay xuống với lấy chiếc điện thoại, một giọng nói êm ái, dễ nghe truyền vào trong tai đối phương.

Một lúc sau, đôi mắt tuyệt đẹp của An Vịnh Tâm lộ ra thần sắc khác thường, ánh mắt di chuyển vào đám người đang ngồi trong phòng khách vừa nói chuyện phiếm vừa ăn trái cây. An Vịnh Tâm nhìn chồng mình sau đó là con gái và con trai, môi đỏ mọng thật chậm nâng lên nụ cười thân ái. Bà cầm điện thoại lên hướng về phía Thẩm Thiên Vi kêu: “Vi Vi, điện thoại của con.”

Chỉ một câu nói lại khiến mọi người trong nhà đứng hình, nhất là Thẩm Thiên Vi, thật lâu sau cô mới hỏi lại: “Của con sao?”

“Ừ, điện thoại của con… là con trai nha.”

Không biết là cố ý hay vô ý, An Vịnh Tâm còn nhấn mạnh ba chữ “Con trai nha”, bà nói cực kỳ rõ ràng dường như sợ người khác không biết đầu bên kia điện thoại là một người con trai.

“A” Thẩm Thiên Vi mang vẻ mặt xin lỗi áy náy vội vàng nhận điện thoại. Một lúc sau, cô bắt đầu ấp úng, có vẻ vô cùng kinh ngạc và luống cuống, cuối cùng chỉ nói lại một câu “Sau này không cần gọi điện đến nữa!” Sau đó liền đem điện thoại giống như củ khoai lang nóng ném lại chỗ cũ.

Trong nháy mắt đó, phòng khách Thẩm gia im lặng không một tiếng động, Thẩm Thiên Vi không dám nhìn phản ứng của người lớn trong nhà, chỉ có thể lặng lẽ ngồi xuống, cúi thấp đầu.

“Là người theo đuổi con sao?” Một giọng nữ dễ nghe vang lên, rất rõ ràng là đến từ An Vịnh Tâm. Hơn nữa chỉ có bà mới dám ở trong bầu không khí này mà nói chuyện.

“Mẹ!” Một câu nũng nịu nhanh chóng từ môi hồng của Thẩm Thiên Vi bật ra, gương mặt của cô nhanh chóng ửng đỏ như trứng gà luộc.

“Ai nha, có gì đâu?” An Vịnh Tâm vui vẻ mà cười, còn cười đến vô cùng hăng hái, “Con cũng mười tám tuổi rồi, dáng dấp còn xinh đẹp như thế, có người theo đuổi là chuyện rất bình thường. Có phải không chồng?”

Bị điểm tên, Thẩm Tư Kiều rất buồn bực giả bộ ngu: “Cái gì?”

“Chồng à, làm gì bày ra cái bộ mặt không hiểu chuyện gì thế? Năm đó em theo đuổi anh cũng là 18, 19 tuổi, mặc dù anh vẫn kháng cự em, trốn tránh em nhưng cuối cùng vẫn bị thành ý của em cảm động! Nói không chừng loại chuyện này cũng sẽ xảy ra trên người con gái chúng ta!” An Vịnh tâm cười với Thẩm Tư Kiều nhưng khóe mắt lại cố ý nghiêng đi nhìn biểu tình của người nào đó.

Hừ, không có phản ứng là sao chứ? Xem con có thể chống cự được bao lâu!

“Mẹ, không phải như thế!” Thẩm Thiên Vi kích động nói.

“Hắc hắc, mẹ hiểu con chẳng qua là mắc cỡ mà thôi! Vi Vi, ngàn vạn lần không được từ chối quá nhanh nha, thử đi tìm hiểu xem sao… Mẹ ủng hộ con!”

Thẩm Thiên Dục từ nãy tới giờ vẫn im lặng cuối cùng cũng nâng lên tròng mắt đen, liếc xéo người mẹ bất lương của mình. Hắn đương nhiên biết bà muốn đánh chủ ý gì! Muốn nhìn hắn tấn công sao? Có thể, qua một thời gian ngắn nữa đi!

“Mẹ!” Thẩm Thiên Vi bất đắc dĩ lên tiếng, cô cũng không dám nghiêng mắt nhìn Thẩm Thiên Dục, cô cảm giác rất lúng túng: “Con sắp thi đại học rồi, tất cả suy nghĩ của con đều dành cho việc học, con tuyệt đối không nghĩ đến chuyện yêu đương!”

“Ai, vậy thi đại học xong rồi nói nhưng con cũng phải nắm lấy cơ hội tốt. Không cần phải chăm lo cho tên tiểu tử thúi Thiên Dục kia nữa, nên hưởng thụ tuổi xuân của con đi, cũng nên có một mối tình oanh oanh liệt liệt!” An Vịnh Tâm cố ý thêm dầu vào lửa.

“Trời!” Thẩm Thiên Vi mặt như đưa đám liền đứng dậy chạy lên lầu “Con không muốn làm theo những gì mẹ nói”.

Bình luận (0)

Để lại bình luận