Chương 7

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 7

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dương Nhất Thiến không hiểu: “Tại sao?”

“Đàn ông ấy mà, không phải đều nói không quên được mối tình đầu hay sao?” Ban Ấu An nói, “Nếu vô tình gặp lại cô bạn gái cũ kia lần nữa nói không chừng sẽ nối lại tình xưa, thậm chí còn vì cô ta vứt bỏ tớ hoặc ly hôn tớ.”

“Cậu còn cười được.” Dương Nhất Thiến trừng nàng, “Bị đội nón xanh* có cái gì tốt chứ?”

[*Đội nón xanh: cắm sừng]

“Đương nhiên tốt.” Ban Ấu An gật gật đầu, “Nếu có chuyện này, tớ sẽ nói lý còn anh ấy bên kia sẽ đuối lý, khi đó tớ nói muốn ly hôn thì anh ấy cũng sẽ không phản kháng hoặc là không cam lòng gì đó. Tớ rất sợ đau, không muốn bị chồng cũ trả thù.”

“Cậu… Kết hôn chính là vì để ly hôn?”

Ban Ấu An hỏi nàng: “Bạn yêu à, tớ nhìn giống người rất muốn kết hôn sao?”

Dương Nhất Thiến lắc đầu.

“Tớ sẽ cùng chân mệnh thiên tử của tớ kết hôn sao?”

Dương Nhất Thiến lắc đầu.

“Tất nhiên đều không phải.” Ban Ấu An nói, “Tuy rằng ly hôn sẽ bị chê cười bàn tán, nhưng nếu lý do là đối phương ngoại tình thì tớ sẽ được mọi người thương xót chăm chước một chút.”

“Không bằng khỏi kết hôn cho rồi.” Dương Nhất Thiến bất mãn nói.

“Không kết hôn thì tớ sẽ bị bảy bà cô tám bà dì chọc phá cho đến chết.” Ban Ấu An nhún nhún vai.

“Cậu đây là lợi dụng người khác.” Dương Nhất Thiến cũng hiểu tính cô cũng không kinh ngạc gì nhiều, “Cậu không áy náy sao?”

“Cho nên tớ mới cần một người có bạch nguyệt quang.” Ban Ấu An ngáp, “Tớ cũng sẽ thực hiện nghĩa vụ làm vợ để người khác không chê cười.”

Dương Nhất Thiến khó hiểu mà nhìn cô: “Nhưng nếu đối phương không yêu bạch nguyệt quang kia thì sao?”

Ban Ấu An nhắm mắt lại, nói có lệ: “Vậy đến lúc đó rồi nói sau, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng* thôi.”

[*Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng: mọi chuyện đến tận cùng rồi cũng êm xuôi, nếu chưa ổn thì chắc chắn chưa phải tận cùng]

Cho đến ngày hôm nay, Ban Ấu An rất hối hận vì lúc đó mình lại lên kế hoạch ly hôn với Dương Nhất Thiến chi để rồi bị nghiệp quật.

Cô quay đầu nhìn Lý Mông nằm ngủ bên cạnh, trước ngực cô đang bị cánh tay anh đè lên. Khi Lý Mông đi ngủ tay lúc nào cũng sẽ vô ý thức đặt ở trên ngực cô mà xoa.

Trước kia tuy rằng anh sẽ dính lấy cô ngủ, nhưng tư thế ngủ rất quy củ.

Lý Mông mấy tháng nay rất khác thường.

Ban Ấu An cảm thấy bất an. Cô có cảm giác, Lý Mông hình như đã thích cô rồi.

Thời điểm Ban Ấu An tỉnh lại Lý Mông đã rời giường.

Cô thấy bên cạnh trống không nệm cũng đã lạnh, mang dép lê vào đi đến phòng khách thì thấy anh đang ở phòng bếp nấu mì. Hôm nay anh mặc chiếc quần thể dục, phía trên trần trụi lộ ra cơ bắp rắn chắc.

“Tỉnh?” Lý Mông nghe thấy tiếng bước chân, quay đầu lại nhìn thấy cô, “Lộ hết rồi vợ.”

Ban Ấu An cúi đầu, phát hiện cúc áo ngủ mình không biết bị cởi ra khi nào giờ lộ ra hơn phân nửa bộ ngực.

Hoảng loạn đỏ mặt, Ban Ấu An chạy vào phòng tắm rửa mặt, rửa mặt xong vừa lúc Lý Mông kêu cô ra ăn sáng.

“Hôm nay anh đưa em đi làm.” Lý Mông đem chiếc đũa đưa cho cô, “Buổi chiều đón em tan làm rồi đi đến nhà cha anh ăn bữa cơm.”

Ban Ấu An gật gật đầu tỏ vẻ đã biết.

Tay nghề nấu ăn của Lý Mông giỏi hơn Ban Ấu An, miệng cô nhai mì vừa lòng mà nheo đôi mắt lại, Lý Mông mỗi lần nhìn bộ dạng này của cô sẽ cười lên.

“Nếu là đang ở nhà em, khẳng định anh sẽ mắng vì bỏ đói em.” Lý Mông nói, “Ngon như vậy sao?”

Ban Ấu An gật gật đầu, lại nói: “Mẹ em sẽ không mắng anh đâu, bà còn thích anh hơn em.”Giọng điệu của cô chua lòm.

Lý Mông bị cô chọc cười.

“Vợ, lát nữa em đổi bộ đồ lót khác đi.” Lý Mông thương lượng với cô, “Bộ đồ lót bạn thân em tặng em đấy.”

Ban Ấu An chăm chú ăn, không để ý tới anh. Lý Mông đang nói đến món quà sinh nhật một năm trước Dương Nhất Thiến tặng cho cô, đó là bộ nội y tình thú, áo lót chỉ che được quanh ngực mà thôi còn cái khác thì không có che. Quần lót cũng chỉ có một dây, mang vào trực tiếp rơi vào cánh môi làm cô rất không thoải mái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận