Chương 7

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 7

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong một tháng, tình trạng hai người gặp nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay. Tịch Hiên bận rộn với công việc của mình, mà Diệp Thiên Tân cũng bận rộn với công việc của anh. Mỗi tối, hai người dành thời gian một ít để nhắn tin thăm hỏi tình hình.

Tịch Hiên rất thoải mái, tâm tình cũng đang rất tốt đẹp. Bước vào cửa hàng của mình, cô vu vơ ngâm nga lời bài hát vui vẻ. Chào hỏi với nhân viên của mình rất ôn hoà. Ý chí làm việc càng thêm nung nấu. Vì gần một tháng nay, mẹ cô không có làm phiền cô nha, chắc bà lại đi du lịch cùng bạn bè đâu đó nữa rồi. Số tiền cô làm được có thể nuôi được mẹ mình, chỉ là bà còn giàu hơn cả cô, một phần vì tài sản ba cô để lại và cửa hàng mì gia truyền trên 30 năm của bà ngoại, luôn đông khách tấp nập.

Mà Tịch Hiên cô không thể nào suốt đời úp mặt vào cửa hàng mì gia truyền đó được, cô có ước mơ lớn lao hơn, vĩ đại hơn, thay vì phải lấy chồng rồi nhận lại tiệm mì của mẹ mà sống an nhàn đến hết tuổi già cô sẽ làm những thứ mình thích để sau này không phải hối hận.

Rót cho mình một ly nước lọc, Tịch Hiên nhìn thấy Lí Lạc đang chăm chú ngồi vào bàn làm việc, chỉnh sửa bản thảo. Rất tốt, sáng gặp đã có tinh thần làm việc như thế này, Tịch Hiên cô rất thích.

Lướt ngang, Tịch Hiên vỗ nhẹ lưng Lí Lạc, ôn hoà, Lạc Lạc, cố lên.

Lí Lạc giật bắn mình, cô ngước nhìn Tịch Hiên đang vui vẻ cười cùng mình, cô cũng nhàn nhạt cười lại, Cám ơn sếp.

Gật đầu, Tịch Hiên liền bước đi, thì tiếng Lí Lạc vọng theo sau.

Sếp…. Lí Lạc ngập ngừng khi Tịch Hiên bước ngang.

Lạc Lạc có chuyện gì sao? Tịch Hiên dừng bước. Cô nhìn Lí Lạc hôm nay rất lạ, có lẽ vì công việc cô cho nhiều quá chăng? Chắc cô phải sắp xếp lại lịch cho nhân viên cô bớt cực hơn, dù đang có cả trăm đơn hàng đang đợi cửa hàng cô hoàn thành.

Mím môi, Lí Lạc ậm ừ, xong lại lắc đầu: Không có gì đâu ạ. Sếp đã dùng bữa sáng chưa? Có cần em đi mua….

Tịch Hiên không để ý sự ảm đạm trong đôi mắt Lí Lạc, cô liền trả lời: Không cần, chị chưa đói. Nói xong, vỗ vai Lí Lạc một cái nhẹ, cô ung dung bước về lầu 2, nơi văn phòng của cô.

Vừa mở cửa phòng, đập vào mắt cô là mẹ cô, Lâm Quế Vân đang ngồi trên ghế, đôi mắt hừng hực lửa giận.

Ách, mẹ đến sao không báo con một tiếng? Tay Tịch Hiên liền đổ mồ hôi. Sao nhân viên của cô lại không báo trước mẹ cô đến như mọi hôm?

Cô nhớ lại nét mặt của Lí Lạc, rất muốn nói lại thôi. Trời ạ, con bé bị mẹ cô ép buộc không nói bà đến sao?

Lâm Quế Vân liếc nhìn con gái cưng. Hay lắm, điện thoại không bắt máy, đến chung cư thì cửa luôn đóng, còn ở cửa hàng thì luôn trốn tránh bà. Nay dặn dò nhân viên của cô không được thông báo cho Tịch Hiên biết bà đến, nên mới thấy được cô.

Đập bàn, Lâm Quế Vân cáu kỉnh, Con muốn trốn mẹ đến khi nào?

Tịch Hiên gãi đầu, tính nói trốn được đến đâu hay đến đó, nếu mà nói ra câu đó, mẹ sẽ cắt lưỡi cô chắc chắn. Liền cười trừ, Mẹ… đừng giận. Giận sẽ càng nhiều nếp nhăn trên mặt đấy.

Nếu không muốn mẹ giận, thì đi xem mắt cho mẹ, ngay lập tức!

Chết, Tịch Hiên cô quên mất, rằng thời gian này vừa mới bắt đầu công việc luật sư, Diệp Thiên Tân khá bận, nên cô cũng không nhắc nhở anh về chuyện đến gặp mẹ mình. Ai, chiến này chết chắc rồi.

Mẹ à… con có bạn trai rồi. Tịch Hiên bước đến bên mẹ mình, nũng nịu.

Trợn mắt, không tin lời Tịch Hiên nói, Lâm Quế Vân vẫn phủ nhận lời cô nói, Mẹ không tin! Con đừng hòng lấy cớ để trốn tránh. Lần này nhất định con phải theo mẹ đến xem mắt. Mối này rất tốt, con gia đình làm trong Nhà nước, rất xứng đôi với con.

Bình luận (0)

Để lại bình luận