Chương 7

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 7

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai đôi môi đang quấn quýt, dính chặt lấy nhau từ từ tách ra trong sự luyến tiếc. Một sợi chỉ bạc mỏng manh kéo dài giữa môi họ rồi đứt đoạn, tạo nên một hình ảnh đầy ám muội và gợi tình.
“Hộc… hộc…”
Vân Khê không ngừng thở dốc, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Cô vội vàng lùi lại, run rẩy chỉnh lại cổ áo sơ mi xộc xệch, cài lại những chiếc cúc đã bị bàn tay hư hỏng của ai đó tháo tung. Khuôn mặt cô đỏ bừng, không rõ vì tức giận, thiếu dưỡng khí hay vì xấu hổ. Cô không dám nhìn hắn, cũng không dám nháo lên nữa. Qua màn cưỡng hôn vừa rồi, cô đã quá rõ sức mạnh của hắn và cô chênh lệch đến mức nào. Trong hang hùm này, cô là con cừu non, còn hắn là con sói đói.
Tần Khiêm đứng tựa lưng vào tường, đôi mắt diều hâu không hề che giấu vẻ thích thú và thỏa mãn. Hắn đưa đầu lưỡi đỏ hồng liếm nhẹ quanh môi mình, như đang thưởng thức dư vị ngọt ngào còn sót lại của cô. Hành động đó, kết hợp với vẻ ngoài tuấn mỹ tà ác, khiến hắn trông quyến rũ chết người.
“Vẫn còn ngọt lắm…” Hắn thì thầm, giọng khàn đục, ánh mắt nóng rực như muốn lột trần cô lần nữa. Thật muốn tiếp tục đè cô ra mà làm một trận.
“Anh nhìn cái gì?” Vân Khê khó chịu liếc hắn một cái sắc lẻm. Ánh mắt hắn quá mức nóng bỏng, như những ngọn lửa liếm lên da thịt, khiến cô không tài nào chịu nổi.
“Nhìn em!” Tần Khiêm đáp ngay tức khắc, thẳng thắn đến mức vô sỉ.
Vân Khê tối sầm mặt. Thôi kệ! Chắc dạo này hắn lo đối phó với Huyết Bang căng thẳng quá, không có chỗ phát tiết nên mới động dục bừa bãi như thế. Nhìn cô xem, ngực thì quấn băng phẳng lì, ăn mặc như đàn ông, có điểm nào giống phụ nữ bình thường đâu? Vậy mà hắn cũng động tay động chân được. Đúng là loại động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới!
“Sao nhìn em giống như đang thầm mắng chửi tôi trong bụng thế?” Tần Khiêm nhíu mày, bước tới gần, nâng cằm cô lên. Nhìn cái vẻ mặt ranh ma, quật cường này của cô, hắn thật sự chỉ muốn đè cô xuống giường ngay lập tức để “dạy dỗ”.
“Anh đáng để tôi mắng sao? Tôi còn lười tốn nước bọt!” Vân Khê hất tay hắn ra.
“…”
________________

Một lúc sau, trong căn phòng ngủ rộng lớn của Tần Khiêm.
“Tại sao tôi phải ở đây? Anh định giam lỏng tôi sao?”
Vân Khê khoanh tay trước ngực, nhìn bao quát căn phòng. Tông màu đen xám chủ đạo, nội thất đơn giản nhưng sang trọng, toát lên sự lạnh lẽo và uy quyền y hệt chủ nhân của nó. Dù hơi âm u, nhưng cô phải thừa nhận nó có gu hơn hẳn mấy cái phòng màu hồng phấn bánh bèo của em gái cô.
“Để bảo vệ an toàn cho em. Và cũng là hình phạt cho việc em không nghe lời tôi!”
Tần Khiêm đứng dựa người vào khung cửa sổ sát đất, tay cầm một ly rượu vang đỏ. Ánh trăng bàng bạc chiếu vào, hắt lên sườn mặt góc cạnh của hắn, khiến hắn trông như một vị thần bóng đêm đang cai trị thành phố này.
Vân Khê thở hắt ra, cố gắng tìm những từ ngữ thích hợp để nói chuyện với tên đầu đá này mà không bị hắn chọc điên.
“Nghe này Tần Khiêm,” cô bắt đầu, giọng cố giữ bình tĩnh. “Tôi tự lo được. Tôi không cần anh bảo vệ.”
Tần Khiêm quay lại, lắc nhẹ ly rượu, chất lỏng màu đỏ sóng sánh như máu: “Em động vào Huyết Bang, em nghĩ Huyết Vũ là kẻ ăn chay niệm phật sao? Hắn sẽ không tha cho em đâu. Dù em có là đại tiểu thư Vân gia, có tài giỏi và giàu có cỡ nào, trong mắt hắn em cũng chỉ là con kiến. Chỉ có ở cạnh tôi, trở thành người phụ nữ của tôi, mang danh phận của Xích Thần, hắn mới kiêng nể mà không dám động thủ!”
“Không cần phải như thế! Làm vậy hắn sẽ cho là anh cố ý đối đầu với hắn, sai tôi đi ám sát hắn! Tôi không muốn liên lụy đến anh!”
Vân Khê nói nhanh. Cô không phải lo lắng cho hắn, mà vì cô ghét nợ ân tình. Nhất là món nợ phải trả bằng thân xác.
“Em không sống trong hắc đạo nên sẽ không hiểu cách vận hành của thế giới này đâu, cô bé ạ!” Tần Khiêm đặt ly rượu xuống, bước từng bước chậm rãi về phía cô, như thú săn mồi dồn ép con mồi vào bẫy. “Huyết Vũ dư sức tra ra ngọn ngành tất cả. Hắn biết rõ em vì sao muốn giết hắn, biết mối thù 10 năm trước của em. Hắn cũng biết tôi làm tất cả là để bảo hộ em! Lại nói, sai em đi giết hắn? Em nghĩ tôi điên sao? Em có đủ sức?”
Câu hỏi cuối cùng mang theo sự khinh thường trần trụi khiến lòng tự trọng của Vân Khê bị tổn thương.
“Tại sao? Tại sao anh lại phải bảo hộ tôi? Chúng ta đâu là gì của nhau!” Vân Khê nắm chặt hai tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay đau nhói. Cô lùi lại cho đến khi lưng chạm vào bức tường lạnh lẽo.
“Em biết mà… Đừng giả vờ ngốc nghếch nữa!” Tần Khiêm đã đến ngay trước mặt cô. Hắn chống hai tay lên tường, giam cô vào giữa lồng ngực rộng lớn của mình. Ánh mắt hắn sáng rực như đuốc, nhìn thấu tâm can cô. “Tôi muốn em!”
Vân Khê tránh ánh mắt hắn, tim đập loạn nhịp. Thú thật, cô biết hắn muốn gì. Ánh mắt ham muốn của hắn quá rõ ràng. Nhưng điều đó thật khó tin. Cô không giống những người phụ nữ bình thường, cô cứng nhắc, nam tính, khô khan. Còn hắn là trùm hắc đạo, muốn loại phụ nữ nào mà chẳng có, tại sao cứ phải là cô?
Tần Khiêm đưa tay giữ chặt cái cằm thon gọn của cô, buộc cô phải đối mặt với hắn.
“Đôi mắt em thật đẹp…” Hắn thì thầm, ngón tay cái miết nhẹ lên môi dưới của cô. “Nó chứa cả một vũ trụ huyền bí, bướng bỉnh và kiêu hãnh. Nó khiến tôi phát điên.”
Hắn cúi người thấp xuống, đôi môi nóng bỏng chỉ còn cách môi cô vài milimet. Hơi thở nam tính nồng đậm bao trùm lấy cô, khiến đầu óc cô mụ mị.
Nào ngờ, Vân Khê nhanh chóng đưa cả hai tay lên che miệng hắn lại, ngăn không cho hắn thực hiện hành vi xâm phạm:
“Anh đừng hòng! Tôi không chấp nhận cái yêu cầu đó! Tuyệt đối không! Tôi không bán thân!”
Ánh mắt Tần Khiêm tối sầm lại. Hắn không nói gì, chỉ đơn giản siết chặt eo cô, nhấc bổng cả người cô lên như nhấc một con búp bê.
“A…”
Trong khi Vân Khê còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, Tần Khiêm đã sải bước đến chiếc giường King size rộng lớn giữa phòng, ném cô xuống nệm êm. Ngay lập tức, hắn đè cả cơ thể nặng nề của mình lên thân thể đang căng cứng vì hoảng sợ của cô.
“Anh… ưm…”
Lời phản đối bị nuốt trọn. Tần Khiêm bá đạo chiếm giữ môi cô, bàn tay luồn ra sau gáy, nâng nhẹ đầu cô lên để cô không thể trốn thoát, bắt cô phải tiếp nhận sự cuồng nhiệt của hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận