Chương 7

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 7

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô bất giác nhếch khóe môi, nở nụ cười như ý. Trong vòng ôm của anh, cô có thể cảm nhận rất rõ cơ thể ấm áp và lồng ngực nóng bỏng nơi anh.

Đầu cô tê liệt, lưu luyến không nỡ rời đi.

Hai người cách nhau rất gần, mùi hương trên người anh thẩm thấu qua làn da nhạy cảm, thấm dần vào trong cơ thể cô. Mùi hương tươi mát của gỗ thông quả thực dễ chịu vô cùng.

Tống Đĩnh Ngôn giật người, hơi thở có phần nóng bỏng, nhưng khi cúi đầu trông thấy nụ cười rạng rỡ của người trong lòng, anh bình tâm lại, nhẹ nhàng đẩy cô ra. Đợi cô đứng vững, anh mới trầm giọng hỏi: “Là chuyện gì thế, không thể nói ở đây được à?”

Ý anh rất rõ, không cho lên xe.

Tô Anh thầm xùy một tiếng ở trong lòng, chỉ bị xơ múi tí ti thôi mà trở mặt tức thì luôn.

“Không ạ.” Cô đanh thép đáp, sau đó nhanh tay mở cửa ngồi vào chỗ rồi đóng cửa xe lại.

Tống Đĩnh Ngôn bật cười trước một loạt hành động của cô. Anh vòng qua mở cửa, khom lưng ngó vào, người con gái đang ngoan ngoãn ngồi bên ghế lái phụ, khiến người ta không nỡ nói nặng thêm một câu.

Anh ngẩng đầu, có phần bất đắc dĩ, xen chút rung động khó tả. Dù là một người không màng thế sự nhưng ít nhiều gì anh cũng đã được nghe cánh giáo viên hay nhóm học trò nhắc đến tên Tô Anh.

Anh ngồi vào khởi động xe, nghiêng đầu liếc thoáng, đôi mắt nóng lên.

Người con gái sinh động như một cô mèo nhỏ đang ngồi bên ghế phụ thật sự là nữ thần lạnh lùng cao ngạo của trường Đại học A mà người khác thường nhắc đến ư?

Xe khởi hành rồi, Tô Anh vẫn im lặng, ngồi thẳng lưng, mắt nhìn về trước. Đến khi ra khỏi trường, Tống Đĩnh Ngôn mới nhẹ nhàng hỏi: “Bây giờ em có thể nói rồi chứ?”

Hai tay cô đặt trên đùi, ngón tay nghịch ngợm vẽ hết vòng tròn này đến vòng tròn khác. Mấy giây sau, cô sẽ sàng đáp: “Thầy trò ta ở cùng một khu đấy ạ, phiền thầy đưa em về nhà nhé.”

Tống Đĩnh Ngôn sửng sốt: “Vì sao thế?”

“Thầy còn nợ em một phần thưởng mà.” Tô Anh quay đầu nhìn anh, nói như lẽ hiển nhiên.

“Thầy có đồng ý đâu.”

Cô nhoẻn cười tinh quái: “Nhưng thầy cũng đâu từ chối ạ.”

Anh nghẹn họng, giọng trầm dần xuống: “Tô Anh…”

“Thầy nhớ rõ tên em cơ ạ.” Cô mừng rơn, nghiêng người sang, gương mặt xinh đẹp thấp thoáng dưới ánh sáng lờ mờ. Cô thẽ thọt thỉnh cầu: “Ôi… Thầy có thể gọi lại một lần không thầy?”

Tống Đĩnh Ngôn câm nín vì hai câu trên, thôi không nhìn cô nữa.

Đằng trước bỗng có xe đột ngột mất lái, lao thẳng về phía này, Tống Đĩnh Ngôn bình tĩnh đánh tay lái sang bên phải. Do quán tính nên xe nghiêng sang trái, Tô Anh lại đang không thắt dây an toàn, trong phút cấp bách, anh vươn tay chắn trước người cô để tay cô không bị va đập. Nhưng vừa chạm vào cô, nơi đẫy đà mềm mại đằng trước đã kích thích mọi giác quan của anh.

Anh rụt vội tay về sau mấy giây, mặt mày bình tĩnh, song đôi mắt lại nóng lên.

“Thầy Tống này,” Tô Anh nghiêng người nhìn anh, nói với vẻ trêu chọc, “mềm lắm phải không thầy?”

Tống Đĩnh Ngôn không đáp, hàm dưới lại căng cứng như đang nhẫn nhịn.

Cô nhiệt tình ghẹo anh, gan càng lúc càng lớn, vươn dài tay định chạm vào mặt anh thì anh lanh lẹ tóm được, bẻ lái phanh gấp dừng ngay bên đường.

Anh cúi đầu nhìn cô, hơi thở dồn dập, khác hẳn vẻ tĩnh lặng như nước thường ngày, khàn giọng hỏi: “Rốt cuộc em muốn gì?”

“À…” Cô kéo cao âm cuối, nở nụ cười mỉm: “Vậy để em nói thẳng luôn nhé.”

Dưới ánh đèn, gương mặt cô đẹp đến nao lòng, từng câu từng chữ truyền vào tai anh: “Thầy Tống, em muốn lên giường với thầy.”

Trong căn tin.

Bánh Bao Đậu ngốn ngấu sữa đậu và bánh quẩy, lúng búng bảo: “Mày vừa nói gì cơ, tao không nghe rõ.”

Giây tiếp theo.

“Phụt.”

Chỉ trong một thoáng mất khống chế, thức ăn trong miệng tuôn ra như núi lửa phun trào.

Tô Anh né nhanh như gió, nhíu mày nhìn đống bầy hầy trên mặt bàn: “Mày không thể ăn uống tử tế được à?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận