Chương 7

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 7

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ba năm xa cách, cảnh còn người mất. Gương mặt non nớt ngày xưa giờ đã trổ mã xinh đẹp, thân hình đẫy đà quyến rũ hơn. Nhưng những giọt nước mắt đau đớn lăn dài trên má cũng không thể che lấp đi vẻ đẹp kiều diễm động lòng người của cô. Ngoài cô bé nhà hắn, người con gái hắn ngày đêm mong nhớ, thì còn ai vào đây nữa?
“A Diên!”
Tất cả suy nghĩ trong đầu Phó Hàn Sinh nổ tung. Hắn lao tới như một mũi tên, dang rộng vòng tay đón lấy thân thể đang rơi xuống.
“Bịch!”
Cả hai ngã lăn ra đất. Phó Hàn Sinh ôm chặt Mộ Diên vào lòng, mặc kệ đầu gối va xuống nền đá đau điếng. Hắn gầm lên với đám thuộc hạ đang ngơ ngác: “Còn đứng đó làm gì? Mau vào xem đã xảy ra chuyện gì! Bắt hết lũ khốn nạn đó lại cho ta!”
Chu Tử Khâm như người vừa tỉnh mộng, chửi thề một câu rồi ra hiệu cho đám vệ sĩ lao vào trong. Hắn quay sang nhìn cô gái nằm gọn trong vòng tay Phó Hàn Sinh, sắc mặt trắng bệch, bộ sườn xám bị xé rách tả tơi lộ ra những mảng da thịt tím bầm.
Hắn khẽ than thầm, đêm nay cái bến Thượng Hải này e là sẽ nổi sóng lớn rồi.
Mộ Diên nằm trong lòng ngực ấm áp, mơ màng mở mắt. Cô cứ ngỡ mình đã chết, đã được giải thoát khỏi cái địa ngục trần gian này.
Có câu nói, vạn sự tùy duyên, sống chết có số. Mộ Diên tuy không phải người mê tín dị đoan, nhưng cô tin vào luật nhân quả, tin rằng chết đi rồi sẽ được gặp thần Phật, gặp lại những người thân yêu.
Trong cơn mê sảng, cô nhớ lại những ngày mưa bụi ở trấn nhỏ quê nhà. Mỗi khi sương mù giăng kín lối, trên núi lại xuất hiện ngôi miếu cổ linh thiêng. Cô nhớ lời thím kể về những linh hồn phiêu bạt tìm về chốn cũ.
Sương trắng mờ ảo giăng trước mắt. Mộ Diên dường như nhìn thấy bên khung cửa sổ sơn đỏ của ngôi miếu, có một thiếu niên mặc áo sam trắng đang đứng đợi cô. Cô nhớ rất rõ, trên người thiếu niên ấy luôn tỏa ra mùi hương hoa sơn chi thơm ngát, trong túi áo lúc nào cũng có vài cánh hoa khô ép phẳng phiu.
Đó là Phó Tuân. Có lẽ Đức Phật từ bi thấy kiếp trước hai người có duyên không phận, nên dù đã chết vẫn cho anh đến đón cô đi một đoạn đường cuối cùng.
Bàn tay Phó Tuân lúc nào cũng lạnh lẽo, nhưng nụ cười của anh dành cho cô lại ấm áp vô cùng. Mộ Diên cảm thấy lưu luyến thế gian này, đôi mắt nhòe đi vì lệ.
“Tuân ca…” Cô thều thào gọi tên anh trong vô thức.
Chỉ khi sương mù tan đi, ảo ảnh Phó Tuân buông tay cô ra và tan biến, đôi mắt Mộ Diên mới dần nhìn rõ thực tại. Cô đang nằm trong vòng tay của một người đàn ông khác. Một người đàn ông có đôi mắt sâu thẳm chứa đầy bi thương và giận dữ.
Ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống bức tường trắng xóa của Phó công quán, tựa như dòng sông bạc lấp lánh. Ánh sáng xuyên qua cửa kính, hắt lên gương mặt tiều tụy của Mộ Diên khiến cô phải nheo mắt lại vì chói.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận