Chương 7

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 7

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Sự Cố Trong Phòng Thay Đồ Và Chuyến Đi Bất Ngờ
Ở một nơi khác, Tiêu Hách gục xuống bàn, hoàn toàn kiệt quệ. “Không còn một giọt nào… huhu… khô người rồi…” Cậu lầm bầm, nhìn đống khăn giấy vương vãi xung quanh. Buổi livestream của thrill hôm nay quả thực là cực phẩm, khiến cậu bắn đến mức chân tay bủn rủn.
Sáng hôm sau, Tiêu Hách lết xác đến công ty. Cô nàng lễ tân Tiểu Miểu vừa thấy cậu đã mắt sáng như đèn pha, vội vàng lôi hộp bánh quy “trấn lột” được từ phòng trà ra cống nạp.
Tiêu Hách chấm công xong, tay ôm đống quà vặt “tình thương mến thương”, mỉm cười tỏa nắng: “Cảm ơn chị đẹp nhớ!” Cái miệng dẻo quẹo của cậu khiến cô gái sướng rơn, cười tít mắt rồi chạy biến.
Cậu bước vào văn phòng, không thấy bóng dáng Lục Thanh Yến ở bàn làm việc. Theo thói quen, cậu nghĩ anh đang ở trong phòng nghỉ nhỏ bên trong nên tự nhiên đẩy cửa bước vào.
“Anh Lục ơi, em…”
Lời nói nghẹn lại trong cổ họng. Hình ảnh trước mắt khiến Tiêu Hách thầm kêu “Toang rồi!”, nhưng chân thì như chôn chặt xuống sàn, mắt dán chặt vào cảnh tượng diễm lệ kia.
Lục Thanh Yến đang thay đồ. Anh đứng quay lưng về phía cửa, nửa thân trên trần trụi. Chiếc áo sơ mi trắng đang vắt vẻo trên khuỷu tay, để lộ tấm lưng trần hoàn hảo đến từng chi tiết.
Lục Thanh Yến nhíu mày quay lại. Hành động xông vào không gõ cửa này thật sự rất vô lễ, chưa kể đến việc cậu nhóc thực tập sinh kia đang nhìn chằm chằm vào cơ thể anh với gương mặt đỏ bừng đầy khả nghi.
Dáng người Lục Thanh Yến không thô kệch như dân tập gym chuyên nghiệp, mà thon gọn, săn chắc với những thớ cơ được tôi luyện tinh tế. Khi anh giơ tay kéo áo, đường rãnh lưng sâu hun hút hiện ra rõ mồn một, chạy dọc xuống tận thắt lưng. Hai bên hõm lưng – nơi được mệnh danh là hõm Venus quyến rũ chết người – hiện lên rõ nét. Vòng eo ấy nhỏ nhắn đến mức Tiêu Hách cảm giác chỉ cần một bàn tay mình là có thể ôm trọn.
Lục Thanh Yến còn chưa kịp mở miệng đuổi người, Tiêu Hách đã hoảng loạn cúi đầu: “Em… em xin lỗi!”
Rầm! Cánh cửa đóng lại cái mạnh.
Lục Thanh Yến đứng đó, thở hắt ra một hơi đầy bất lực. Anh cầm bộ thường phục bên cạnh lên mặc vào. Hôm nay chủ tịch Tiêu muốn anh đến đại học T để bàn chuyện tài trợ cho đại hội thể thao, cần sự gần gũi với sinh viên nên anh không thể mặc vest cứng nhắc như mọi khi.
Bên ngoài cánh cửa, Tiêu Hách dựa lưng vào tường, mặt nóng đến mức có thể chiên trứng. Cậu đưa tay che mặt, cố gắng xua đi hình ảnh tấm lưng trắng nõn và vòng eo thon gọn kia ra khỏi đầu.
Chết tiệt! Tuổi trẻ khí huyết phương cương, lại vừa mới tối qua “hành sự” với hình ảnh của thrill, giờ lại nhìn thấy body cực phẩm của crush ngay trước mặt. Tiêu Hách suýt chút nữa thì chào cờ ngay tại chỗ. Xấu hổ quá đi mất! Cậu phải lẩm nhẩm lại mớ lý thuyết kinh tế vĩ mô khô khan, thậm chí niệm cả Thanh Tâm Chú mới ép được ngọn lửa tà dục đang nhen nhóm trong lòng xuống.
Cánh cửa mở ra. Lục Thanh Yến bước ra ngoài, đã ăn mặc chỉnh tề với áo phông và quần jeans, trông trẻ ra cả chục tuổi. Anh không trách mắng chuyện vừa rồi, chỉ điềm đạm hỏi: “Nếu anh nhớ không nhầm, cậu là sinh viên trường đại học T nhỉ?”
Tiêu Hách gật đầu như gà mổ thóc, lí nhí: “Vâng ạ.” Mắt cậu vẫn không dám nhìn thẳng vào anh, sợ lại thất lễ.
“Thế hôm nay đi về trường với anh. Cậu có quen ai bên Hội Sinh Viên không?”
“Có ạ, trước em từng ở trong Ban Chấp Hành Hội Sinh Viên mà.” Tiêu Hách đáp, dần lấy lại bình tĩnh.
Lục Thanh Yến nhìn cậu, ánh mắt có chút đánh giá: “Vậy được, cậu sắp xếp đi. Hai mươi phút nữa chúng ta xuất phát cùng thư ký Trương.”
“Vâng!” Tiêu Hách rặn ra một chữ, nhìn theo bóng lưng Lục Thanh Yến đi xa dần mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Tự nhiên gặp Lục Thanh Yến xong, cậu cảm thấy mình “hứng tình” hơn hẳn. Vốn dĩ Tiêu Hách rất tự hào về khả năng kiềm chế của mình, nhưng đứng trước người đàn ông này, cậu chỉ muốn chửi bản thân là đồ cầm thú.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận