Chương 7

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 7

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hung Khí Ẩn Giấu
Anh ghé sát vào tai cô, hơi thở hầm hập phả ra, giọng nói khàn đặc: “Em có phải là yêu tinh trong núi không?”
Từ Tư Nhan tưởng mình nghe nhầm. Đây là đang khen cô một cách trá hình đấy à? Cô xoay mặt qua để nhìn anh. Người đàn ông cũng đang nhìn cô. Chỉ có điều, thần sắc nơi đáy mắt anh đã bị giấu kín như bưng, sâu không thấy đáy.
“Vậy anh cảm thấy tôi là loại yêu tinh nào? Hồ ly tinh chuyên hút dương khí sao?” “Trên núi này không có hồ ly.” Anh đáp, giọng đều đều. “Sao anh biết là không có?” Anh không nói nữa.
Từ Tư Nhan vừa tức vừa buồn cười. Anh ta cảm thấy cô giống một yêu tinh, cho nên mới nhào đến, đợi bị cô hút cạn hay sao?
Cô đang định đưa tay gỡ cánh tay anh ra. “Anh…” Người đàn ông này thế mà lại đoán được cô đang nghĩ gì. Anh không chỉ không buông tay, mà còn dời tay lên, mò mẫm, rồi dứt khoát nắm trọn lấy một bên vú của cô.
“A!” Trái tim Từ Tư Nhan bất giác siết chặt lại. Cô không dám động đậy nữa, bởi vì đúng lúc này, cô cảm nhận được có một thứ gì đó vô cùng cứng rắn và nặng nề đang chọc thẳng vào eo cô.
Nó giống như một thanh sắt nung, cứng ngắc như đá.
Từ Tư Nhan đột nhiên nhớ lại. Ban nãy, cái cảnh tượng cô nhìn thấy sau khi đẩy cánh cửa sân sau ra. Anh xoay lưng về phía cô, trên người không một mảnh vải.
Bầu trời trong núi không phải lúc nào cũng tối đen kịt. Dưới màn đêm sâu thẳm, mây, trăng và sao trời thưa thớt cùng nhau tồn tại. Một thau nước lạnh từ trên đỉnh đầu anh dội xuống. Mái tóc đen lập tức bị thấm ướt, từng sợi tóc lay động, dòng nước men theo cơ thể màu lúa mạch cao gầy mà rắn chắc của anh tuôn xuống.
Bởi vì anh đang dội nước lạnh nên không hề có hơi nước. Dòng nước lạnh lẽo ấy men theo từng múi cơ lưng săn chắc chảy dọc xuống, lướt qua cơ bụng, qua cặp mông căng tròn, rồi tiếp tục chạy dọc xuống bắp đùi.
Trần Chiêu Hàn nghe thấy động tĩnh. Anh quệt vệt nước trên mặt, xoay người đưa mắt nhìn qua, va thẳng vào đôi mắt của cô. Từ Tư Nhan chạm phải tia sáng ẩm ướt, đen nhánh trong mắt anh. Mặt cô đỏ bừng lên, vội vã dời tầm mắt, hoảng hốt rút lui.
Chỉ một cái nhìn thoáng qua, nhưng cái gì cô cũng thấy hết. Cô thấy giọt nước lướt qua cơ bụng sáu múi của anh, qua đường nhân ngư sâu hoắm, lấp ló trong đám rừng cỏ đen kịt. Và cô thấp thoáng nhìn thấy cây gậy thô to đang đung đưa khi anh xoay người lại.
Cô đột nhiên cảm thấy, trong màn đêm thế này, cô không cần nhìn thấy mặt anh, nhưng anh đang ẩn nấp ở sau lưng cô, giống như một con báo hoang dã ẩn mình trong rừng sâu, đang thở hồng hộc, toàn thân ngập tràn nguy hiểm.
Từ Tư Nhan nuốt một ngụm nước bọt để thông họng. Cô lên tiếng, cố gắng phá vỡ cục diện này:“Anh… anh chọc sai vị trí rồi. Đau em.”
Người đàn ông ở sau lưng rõ ràng là sững sờ trong giây lát. Sau đó, anh rất nhanh lật người cô lại. Hai người mặt đối mặt, hô hấp phả thẳng lên mặt đối phương. Trong phòng có cửa sổ, ánh trăng mờ ảo chiếu vào, thấp thoáng có thể nhìn thấy đường nét trên mặt nhau.
Trần Chiêu Hàn nhìn cô chăm chăm, đôi mắt đen láy trong veo. Anh ôm cô, một tay luồn vào trong áo cô, mơn trớn vùng bụng nhỏ phẳng lỳ, nhẵn mịn, sau đó dời đến eo thon, rồi lại muốn trượt lên cao hơn nữa.
Từ đầu đến cuối, anh luôn nhìn chăm chú vào mặt cô. Lòng bàn tay thô sần của anh từng chút một xâm chiếm những điều tốt đẹp của cô. Khi bàn tay anh chạm đến bầu vú, cô có lẽ đã đỏ mặt, hơi thở cũng khe khẽ trở nên dồn dập. Hai tay cô bám lên quần áo anh, muốn đẩy nhưng lại không dám đẩy.
“Sợ à?” Anh hỏi. “Sợ.” Cô trả lời rất nhanh, âm giọng ấy nghe như sắp khóc tới nơi. Đôi mắt ướt đẫm của cô nhìn vào anh, có chút gì đó đáng thương cùng cực. Anh lại hỏi: “Sợ cái gì?” Cô nói: “Không biết nữa.” Trong đôi mắt ướt đẫm của cô, có một sự ỷ lại mà chính bản thân cô cũng không hề nhận ra.
Trái tim Trần Chiêu Hàn mềm nhũn ra. Anh áp sát đến, môi dán lên mặt cô, chạm vào trán cô, lông mày, đôi mắt, chóp mũi, rồi lại dừng trên môi cô. Anh hỏi, giọng khàn đi: “Đừng sợ. Anh không động vào em nữa.”
Anh vừa nói xong, liền hôn lên cánh môi cô. Xúc cảm mềm mại, thơm ngọt ấy khiến anh không thể lập tức rời đi. Anh không nhịn được mà ngậm lấy môi cô, mút nhẹ, dù không phải là một nụ hôn sâu. Anh mút cho đến khi cướp hết toàn bộ hơi thở bên môi cô.
Và đúng vào cái lúc cô không còn sức lực, mềm oặt nằm trong lòng anh, thì bàn tay hư hỏng của anh đã men theo mép áo lót mỏng manh, trơn nhẵn, chui thẳng vào trong. Anh nắm lấy một bên mềm mại, tròn trịa, bắt đầu xoa nắn. Anh nắn đến khi nó mềm nhũn ra, nóng rực lên, rồi dựng đứng. Thịt vú mềm mịn tràn ra khỏi kẽ tay của anh, rồi lại tràn ra.
Cô đột ngột chặn tay anh lại, hừ nhẹ một tiếng: “Không phải anh nói… không động vào em nữa sao?” Cô không ngờ anh sẽ trả lời một câu, tỉnh queo: “Tại tay anh ngứa.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận