Chương 7

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 7

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vở Kịch Của Đại Thiếu Gia
Sáng sớm hôm sau, Oanh Oanh cố tình chọn một bộ y phục có cổ cao nhất, nhưng vẫn không thể che hết được dấu vết mờ ám trên cổ. Nàng thoa một lớp phấn thật dày, cố gắng giữ cho cổ mình cứng ngắc, không dám quay đầu, bước đi như một con rối gỗ.
Nàng chỉ lo che giấu, mà không biết rằng, cái dáng vẻ cứng đờ, mất tự nhiên ấy, càng khiến người ta chú ý, chỉ thiếu nước viết sáu chữ “ta đây có quỷ trong lòng” lên mặt.
Nàng vừa đi qua khúc quanh dẫn đến chính viện, thì khựng lại.
Từ Lễ Khanh, trong bộ trường bào màu chàm, đang đứng đó, dường như đã chờ sẵn. Hắn đang cùng tên sai vặt Phúc Tài nói chuyện gì đó, nhưng khi thấy nàng, hắn lập tức im lặng.
Ánh mắt hắn, lạnh lùng và sắc bén, quét qua người nàng. Oanh Oanh cảm thấy như bị lột trần. Hắn dừng lại đúng ngay vết bầm trên cổ nàng—vết bầm mà chính hắn đã tạo ra đêm qua.
Oanh Oanh quá căng thẳng, không nhận ra mình đã lộ tẩy. Nàng vội vàng cúi đầu hành lễ, lắp bắp: “Thiếp… thiếp đi thỉnh an Đại phu nhân.”
Nàng lách người, định đi lướt qua hắn thật nhanh.
“Đứng lại.”
Giọng hắn không lớn, nhưng đầy uy lực. Oanh Oanh cứng người. Tên sai vặt Phúc Tài cũng ngạc nhiên, hắn chưa bao giờ thấy thiếu gia mình chủ động bắt chuyện với một di nương của lão gia.
“Đi đâu vậy?” Hắn lặp lại, dù đã biết câu trả lời.
Oanh Oanh không dám nhìn thẳng, lí nhí: “Dạ… đi thỉnh an Đại phu nhân.”
Từ Lễ Khanh gật đầu, vẻ mặt không đổi: “Không cần đi nữa. Trở về viện của ngươi đi.”
Oanh Oanh ngơ ngác.
“Ta vừa hay có việc cần bẩm báo với mẫu thân. Hôm nay bà ấy không tiếp khách. Về đi.”
Nói xong, hắn không thèm nhìn nàng thêm một giây nào, xoay người, bước thẳng về phía chính viện của Đại phu nhân. Oanh Oanh đứng ngây ra đó, không hiểu chuyện gì. Hắn… hắn đang giúp nàng sao?
Từ Lễ Khanh bước vào cửa chính viện. Hắn chưa vào ngay, mà dừng lại bên ngoài, lắng nghe. Bên trong, tiếng mấy vị di nương đang ríu rít.
“Chậc, cái con hồ ly tinh họ Oanh kia đúng là số đỏ. Lão gia vừa liệt giường, nó liền được thảnh thơi.”
“Thảnh thơi gì chứ? Ta nghe nói nha hoàn của nó còn bị phạt đến đó. Đại phu nhân rõ ràng là muốn đày đọa nó. Mà cái loại kỹ nữ lầu xanh ấy, không có đàn ông chắc nó chịu không nổi đâu.”
Một giọng nói khác cười khúc khích, hạ thấp giọng: “Các tỷ có nghe nói không? Bọn kỹ nữ ở Hoa Nguyệt Lâu, đêm nào cũng phải dùng ‘ngọc thế’ (dụng cụ tự sướng) đấy. Nếu không, làm sao mà ‘cái chỗ đó’ lúc nào cũng ướt át, quyến rũ như hồ ly vậy được?”
“Ghê tởm! Đúng là loại đàn bà dâm đãng!”
Đúng lúc này, Từ Lễ Khanh bước vào. Cả căn phòng lập tức im bặt.
“Đại phu nhân đâu?” Hắn lạnh lùng hỏi.
Vẻ mặt hắn u ám, sát khí đằng đằng, rõ ràng là đang nén giận. Các di nương sợ hãi cúi đầu, không dám thở mạnh. Một nha hoàn vội chạy vào trong bẩm báo. Lát sau, nha hoàn đó chạy ra, truyền lời Đại phu nhân, nói hôm nay bà không khỏe, cho các di nương lui hết.
Khi trong phòng chỉ còn lại hai mẹ con, Đại phu nhân mới bước ra. Bà ta là mẹ kế, không có con, nên luôn coi Từ Lễ Khanh như con ruột mà đối đãi.
“Khanh nhi, sao con đến mà mặt nặng mày nhẹ vậy? Có chuyện gì…”
“Chuyện gì?” Từ Lễ Khanh cười lạnh, ngắt lời bà ta. “Con còn phải hỏi mẫu thân câu đó mới phải! Đêm qua, con đã ngâm mình trong hồ nước lạnh suốt một đêm! Nếu không phải con kịp thời nhảy xuống hồ, e là hôm nay người phải lo hậu sự cho con trai mình rồi!”
Đại phu nhân cứng họng. Bà ta biết không giấu được. Bà ta cũng bắt đầu tức giận.
“Nếu không phải con cứ lần lữa chuyện cưới vợ, ta có cần phải dùng đến hạ sách này không? Ta cho người vào phòng con, là muốn tốt cho con, muốn con sớm có con nối dõi!”
“Nối dõi?” Ánh mắt Từ Lễ Khanh sắc như dao. “Bằng cách hạ độc con trai mình sao? Mẫu thân thật có lòng quá.”
Hắn tiến lại gần, giọng nói hạ xuống, nhưng đầy đe dọa: “Đây là lần đầu tiên, con nể tình mẹ con bao năm mà bỏ qua. Nếu còn có lần sau,” hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt bà ta, “Con không dám đảm bảo, nữ nhân trên giường đó… còn mạng để bước ra khỏi phòng con hay không.”
Hắn vung tay áo, quay người bỏ đi, để lại Đại phu nhân run rẩy vì tức giận, đập vỡ tan bộ ấm trà trên bàn. Bà ta không biết, hắn đến đây không chỉ để cảnh cáo bà. Hắn còn có mục đích khác—hắn không muốn bất cứ ai thấy được dấu vết mà hắn đã lưu lại trên cổ Oanh Oanh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận