Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tám giờ tối, tại nhà cũ bên này, Thẩm Nguyệt Lâm đang cùng một nhóm họ hàng thân thích nâng ly cạn chén, mãi cho đến khi có cấp dưới chạy tới thì thầm vào tai anh mấy câu, khuôn mặt tuấn tú của anh mới hoàn toàn biến sắc.
Anh đứng dậy, hướng về phía đám đông khẽ gật đầu: “Xin lỗi, xin lỗi tôi có việc phải đi trước”
Đang lúc anh chuẩn bị xoay người rời đi, Thẩm Thừa An ngồi ở chủ vị trầm giọng quát: “Dừng lại!”
Giọng nói của ông không lớn cũng không nhỏ, mang theo vẻ bất mãn nồng đậm, khiến cả bàn ăn gần như im lặng.
“Con muốn đi đâu?”
Thẩm Nguyệt Lâm thân hình hơi ngừng lại một chút, “Con có chút việc gấp cần giải quyết, xong việc sẽ quay lại.”
Thẩm Thừa An bày ra khí thế làm cha uy nghiêm, ngữ khí cường ngạnh: “Đã trễ thế này còn có chuyện gì gấp? Nào có chuyện cơm tất niên còn chưa ăn được một nửa liền muốn đi? Trong mắt con còn có Thẩm gia không? Có còn quy củ hay không?”
Thẩm Nguyệt Lâm mắt điếc tai ngơ không thèm dừng lại, thậm chí còn không thèm giải thích một lời, nhặt chiếc áo khoác trên ghế rồi sải bước đi ra ngoài.
Thẩm Thừa An sắc mặt nhăn nhó, nhìn hắn kiên quyết rời đi, tức giận đập bàn khiển trách: “Nghiệt chướng! Nghiệt chướng! Quả thực là vô pháp vô thiên!”
Không trách Thẩm Thừa An tức thành bộ dạng này, với tư cách là người đứng đầu một gia tộc kiểu cũ, xưa nay ông luôn coi trọng quy củ, Thẩm Nguyệt Lâm giao thừa năm nay trở về liền đã tối muộn, ngay cả lúc tế tổ cũng lơ đãng, bây giờ còn công khai rời khỏi bàn ăn không chút lễ phép, không còn nghi ngờ gì nữa, anh chắc chắn đã thách thức điểm mấu chốt của Thẩm Thời An.
Bầu không khí trên bàn ăn nhất thời có chút cứng ngắc, Chu Tống Ngọc ở một bên nhanh chóng giải thích thay Thẩm Nguyệt Lâm. “Ông bớt giận a, tính tình A Lâm không phải ông không biết, thằng bé luôn có trách nhiệm trong công việc, cũng không phải những năm trước đây chưa từng có, cuối năm rồi còn không thể nghỉ ngơi, nhất định là thật sự có chuyện gì gấp mới làm như vậy.”
Thẩm Yến phụ họa theo nói: “Đúng vậy, cha, anh hai vẫn luôn kính trọng người, hôm nay khẳng định có nỗi khổ tâm vạn bất đắc dĩ, người đừng tức giận.”
“Kính trọng?! Hừ! Hắn kính trọng ta cái rắm!” Rốt cuộc vẫn là đứa con gái mà ông yêu quý nhất đứng ra, vẻ mặt Thẩm Thừa An hòa hoãn mấy phần, nhưng vẫn còn tức giận, khịt mũi hừ một tiếng.
……
Thẩm Nguyệt Lâm rời khỏi Thẩm gia, giọng nói mang theo hàn ý lạnh thấu xương: “Sao em ấy chạy ra ngoài được?”
“Cái kia, mấy tên vệ sĩ, sau khi được Thẩm tiểu thư mời cùng ngồi xuống ăn bữa cơm tất niên liền buông lỏng cảnh giác, chỉ là vừa bắn một ít pháo hoa liền để tiểu thư tìm thấy cơ hội chuồn đi”
“Cơm tất niên? Bắn pháo hoa?” Thẩm Nguyệt Lâm hơi nheo mắt lại, giọng điệu không tốt.
Cấp dưới nuốt nước miếng, trong lòng thầm nghĩ Thẩm tiên sinh thật biết nắm bắt trọng điểm, tiếp tục báo cáo: “Là Thẩm tiểu thư yêu cầu, cô ấy nói năm nay có chút vắng vẻ nên đã mời mọi người trong Cẩm Nguyên cùng nhau ăn tất niên, còn thuận tiện bắn cả pháo hoa.”
Sắc mặt Thẩm Nguyệt Lâm càng ngày càng âm trầm.
Trên một cây cầu vượt vắng vẻ ở vòng ngoài thành phố, xe taxi của Thời Anh bị mấy chiếc ô tô màu đen chặn lại.
Cảnh tượng cường điệu như trong phim truyền hình, người lái xe trước mặt chưa từng thấy trận chiến nào như vậy, quay đầu lại, bất an nói với Thời Anh ngồi ở ghế sau: “Cô gái, năm hết tết đến rồi làm sao còn nhiều xe như vậy đuổi theo cô? Có muốn tôi giúp cô gọi cảnh sát không? ”
Bất quá, không đợi Thời Anh kịp phản ứng, bên ngoài mấy tên vệ sĩ được đào tạo bài bản đã túm tài xế ra ngoài.
Thời Anh ngồi bất động ở bên trong, hít một hơi thật sâu, cuối cùng quyết định mở cửa bước xuống xe.
Xung quanh đều có người của Thẩm Nguyệt Lâm, hắn cũng không có bước tới, chỉ lặng lẽ nhìn Thời Anh xuống xe.
Pháo hoa trên bầu trời đêm rực rỡ nơi xa, trên cây cầu cao bầu không khí hoàn toàn tĩnh mịch.
Hai người cứ như vậy nhìn nhau một lúc lâu, thẳng cho đến khi Thẩm Nguyệt Lâm mở miệng: “Chơi trò mèo vờn chuột rất vui?”
Thời Anh bình tĩnh đáp: “Không vui chút nào.”
Thẩm Nguyệt Lâm đưa tay ra, thuộc hạ bên cạnh đưa cho hắn một lọ thuốc.
Thẩm Nguyệt Lâm ném nó xuống chân Thời Anh, hỏi: “Trông quen mắt không?”
Thời Anh cúi đầu, mím môi không trả lời.
Thẩm Nguyệt Lâm từng bước một đến gần cô, nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng không chút ấm áp: “Vì để trốn thoát, em thậm chí ngay cả máu thịt của mình cũng không cần, em đặc biệt chọn thời điểm mùa xuân tới gần, hạ thuốc tôi, dùng loại phương thức tàn nhẫn này để cho mình sảy thai, Thẩm Thời Anh, trái tim em quả thật đủ độc ác!”
Là một người cha, tự tay giết chết thân sinh cốt nhục chính mình chờ mong đã lâu, một chiêu này như thế nào không tính là độc ác.
Kể từ khi Thời Anh sảy thai, anh liền phát giác có điều gì đó không được bình thường, nghĩ lại, đêm đó cô tâm huyết dâng trào làm cho anh một bữa cơm, ý đồ không thể rõ ràng hơn. Nhưng anh vẫn một mực không chịu điều tra, cũng không muốn biết kết quả, anh tình nguyện đem hết thảy tội lỗi đổ trên người mình, cũng không muốn hoài nghi cô.
Có lẽ, anh đơn thuần chỉ là không muốn thức dậy khỏi ảo tưởng bọn họ đang yêu nhau.
Anh đã cho cô cơ hội, cũng cho cô thời gian, nhưng đáng tiếc, trong lòng cô chưa bao giờ có anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận