Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Quảng Đức van nài nói: “Ba không còn nơi nào để đi nữa rồi, ba thật sự không còn nơi nào để đi nữa rồi, Thẩm Ám, ba cầu xin con…”
Thẩm Ám hít sâu một hơi, “Ông có biết không? Nếu tôi làm thịt ông thì ông đã không có loại phiền não ấy rồi.


Thẩm Quảng Đức chợt im bặt.

“Sao tôi lại có loại ba như ông cơ chứ?” Thẩm Ám cười tự giễu, “Ông hành hạ áp bức chính vợ của mình, hại chết ba ruột, bây giờ lại còn muốn con trai ông tới chăm sóc ông, trước kia khi ông còn ở phận làm con, khi ông ở bậc cha mẹ, đã bao giờ ông nghĩ tới chúng tôi chưa?”

“Ba sai rồi… Thẩm Ám, ba thực sự sai rồi…” Thẩm Quảng Đức khóc sướt mướt xin tha.

“Tôi đã từng nói, nếu ông xuất hiện lại lần nữa, tôi sẽ thật sự hành hạ ông tới chết đúng không nhỉ?” Thẩm Ám lấy một cây gậy từ sau cửa ra, bước vài bước từ trên tầng xuống dưới.

Thẩm Quảng Đức bị dọa sợ không ngừng lùi về phía sau, ông ta luôn miệng xin tha, “Thẩm Ám… Ba sai rồi, ba thực sự sai rồi… Con tha thứ cho ba đi mà!”
Thẩm Ám nên một gậy vào bức tường sau lưng Thẩm Quảng Đức, anh nhắm chặt hai mắt, sự u ám và cáu kỉnh trong cơ thể gần như không kiềm chế nổi, anh quát to về phía Thẩm Quảng Đức: “Con mẹ nó ông cút đi cho tôi ——”
Thẩm Quảng Đức té ngã lăn lê trên nền đất cố gắng chạy đi.

Đèn cảm ứng trên hành lang đã tắt, Thẩm Ám dựa người vào bức tường sau lưng, hoà vào làm một với màn đêm u tối.

.

Chưa tới năm rưỡi, Thẩm Ám đã đến sân vận động, bước đến cửa rồi mới phát hiện ra rằng sân vận động còn chưa mở cửa.

Anh đợi một lúc, rất nhanh đã tới sáu giờ, cửa cuối cùng cũng mở, anh đi vào chơi đánh bóng một mình khoảng ba mươi phút, sau đó lại chơi bóng rổ với người tập thể dục buổi sáng ở đó, chờ cho tới khi cả người thấm đẫm mồ hôi, lúc ấy mới đi tắm rửa thay quần áo.

Chưa tới tám giờ, trong tay anh đã ôm một chậu hoa hướng dương đứng gõ cửa trước nhà Bạch Lê.

Bạch Lê thức dậy rất sớm, cô đã tắm rửa sấy tóc, giặt giũ quần áo xong xuôi, sau đó đổ thức ăn cho mèo ăn, dọn phân, phân loại rác tươm tất, rồi đứng ở hướng phòng bếp chăm chú nhìn xuống dưới tầng.

Chờ không tới vài phút, cô đã nhìn thấy Thẩm Ám lái xe máy tới đây, nhìn một hồi, thấy Thẩm Ám có vẻ sẽ ngẩng đầu ngước mắt lên, cô lập tức chạy vào sô pha trong phòng khách, khom lưng chui vào chăn.

Bên tai nghe thấy tiếng bước chân của anh, trái tim cô đập càng lúc càng nhanh, cho tới khi tiếng gõ cửa vang lên, tim cô đập nhanh tới nỗi suýt chút nữa thì nhảy ra ngoài.

“Bạch Lê.

” Thẩm Ám đứng ngoài cửa thấp giọng gọi: “Tỉnh dậy chưa đấy? Mở cửa đi nào.


Bạch Lê không nói nên lời, quấn chăn bước ra cửa, cúi đầu mở cửa cho anh.

Thẩm Ám đưa chậu hoa hướng dương trong ngực mình cho cô xem, “Chạy vài nhà mới mua được đó, thích không?”
Hoa hướng dương được cắm trong chậu hoa màu xanh đậm, rõ ràng đã tới mùa đông mà hoa vẫn còn nở, Bạch Lê buông tấm chăn xuống, không nhịn được duỗi tay ra nhận lấy chậu hoa, cắn cắn môi, có chút thẹn thùng nói lời cảm ơn, “… Cảm ơn.


Một tay khác Thẩm Ám đang xách bữa sáng, còn mua cả gậy trêu mèo, anh khua khua về phía lồng sắt, chơi đùa với Tiểu Bạch, bé mèo Tiểu Bạch mấy ngày nay nhìn thấy anh đã quen thân, đuổi theo gậy trêu mèo vài vòng, còn kêu với anh vài tiếng.

“Xem ra, Tiểu Bạch rất thích.

” Thẩm Ám quay đầu lại, một từ hai nghĩa.

Bạch Lê: “…”
Cô ôm chậu hoa đặt trong phòng ngủ, tưới lên cho nó chút nước, sau đó mới vào nhà vệ sinh rửa tay.

Thẩm Ám cũng vào nhà vệ sinh rửa tay, Bạch Lê vừa bước vào lại nhìn thấy anh, đột nhiên xoay người muốn chạy, bị cánh tay dài của Thẩm Ám ôm trọn lấy, toàn bộ phía sau lưng đâm sầm vào lồng ngực Thẩm Ám, anh ôm người tới trước bồn rửa tay, bắt lấy tay cô, xoa xoa xà phòng thơm cho cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận