Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Ngày Vui Chóng Tàn
Thế mà vài ngày tiếp theo, bóng dáng người đàn ông bí ẩn ấy cũng chẳng thấy đâu, Lâm Tuyết không khỏi cảm thấy hụt hẫng đôi chút. Cứ ngỡ sẽ có một màn tái ngộ lãng mạn hay kịch tính nào đó, ai ngờ hắn lại lặn mất tăm như chưa từng xuất hiện.
Hứa Huân tiểu thúc tuần trước đã kết thúc khoá tập huấn và trở về huyện H. Thời gian hắn ở lại đây, đối với Lâm Tuyết xem như là những ngày tháng thả bay cơ thể theo dục vọng, triền miên không dứt. Dù quyến luyến không nỡ nhưng người cũng phải đi, hắn là kỹ sư nông nghiệp, còn rất nhiều đề án quan trọng phải hoàn thành, một vài thí nghiệm đang dang dở chờ hắn về xử lý.
Haiz, đúng là ngày vui ngắn chẳng tày gang. Cuộc sống của Lâm Tuyết lại trở về quỹ đạo bình thường, có chút nhàm chán và thiếu vắng hơi men đàn ông.
Hôm nay là thứ sáu, lớp học buổi chiều kết thúc trễ hơn bình thường do mọi người phải ở lại tiếp tục bàn bạc chi tiết về chuyến du lịch dã ngoại sắp tới của lớp. Không khí thảo luận sôi nổi khiến thời gian trôi qua lúc nào không hay.
Như thường lệ, xe hơi sang trọng của gia đình đã đến đón Lâm Tuyết. Bác tài xế trung niên hiền lành đã đợi cô một lúc lâu ở cổng trường.
Khi xe chạy gần về đến khu biệt thự, bác tài xế chỉnh chỉnh gương chiếu hậu, nhìn Lâm Tuyết với vẻ ngập ngừng rồi ái ngại nói:
* “Cô chủ à, hôm nay bác dừng ở cổng khu, con tự đi bộ vào nhà được không? Hôm nay là sinh nhật bác gái nhà bác, bác có hẹn về sớm ăn cơm với bà ấy, sợ đưa con vào tận sân rồi quay ra sẽ bị muộn giờ tắc đường…”
Lâm Tuyết mỉm cười thông cảm, gật đầu ngay:
* “Vâng không sao đâu bác, từ cổng vào nhà con có bao xa đâu, con đi bộ một lát cũng được cho khỏe. Bác đừng ngại, cũng tại con hôm nay tan học trễ quá. Sinh nhật người phụ nữ nhà mình là quan trọng nhất, bác không được đến muộn đâu nhé”.
Giờ mới để ý, hôm nay bác tài còn ăn mặc chỉnh chu, chải chuốt hơn thường ngày, áo sơ mi là ủi phẳng phiu.
* “À, nhân tiện bác cho cháu gửi lời chúc mừng sinh nhật bác gái nhé! Chúc hai bác có một buổi tối lãng mạn”.
Bác tài xế nghe vậy, nở nụ cười chất phác, cảm kích:
* “Cảm ơn cô chủ! Cô chủ thật tốt bụng”.
Chiếc xe dừng lại trước cổng chào của khu biệt thự cao cấp. Lâm Tuyết xuống xe, vẫy tay chào bác tài rồi thong thả đi bộ vào trong.
Tiểu khu cao cấp này an ninh rất nghiêm ngặt, ra vào đều phải quét thẻ từ, quét vân tay, còn có mấy chốt bảo vệ trực liên tục 24/7, camera giám sát khắp nơi nên rất an toàn, cô đi một mình cũng chẳng có gì phải lo lắng.
Trời đã sẩm tối, không khí mát mẻ dễ chịu. Hai bên đường nội bộ rợp bóng cây xanh đã lên đèn, những ngọn đèn đường tỏa ánh sáng vàng dìu dịu, tạo cảm giác yên tĩnh và ấm áp.
Lâm Tuyết vừa đi vừa đá đá viên sỏi dưới chân, cúi đầu chơi trò dẫm lên cái bóng của mình in dài trên mặt đường. Những lúc yên tĩnh một mình như thế này, cô chợt cảm thấy cô đơn trống trải khó nói nên lời. Cảm giác thiếu vắng một vòng tay ấm áp, một bờ vai vững chãi để dựa vào.
Đi ngang qua cửa hàng tiện lợi sáng đèn trong tiểu khu, Lâm Tuyết không khỏi nhớ tới Chu Thanh thúc thúc nhà mình. Bình thường nếu là bác tài xế đưa đón thì sẽ đi thẳng về cổng nhà, không đi qua đường này. Nhưng nếu là Chu Thanh đón, hắn nhất định sẽ cố tình đi đường vòng tới đây, dừng lại mua cho cô kem cây vị dâu tây cô thích, cùng đủ loại bánh ngọt, sủng cô lên tận trời xanh như một nàng công chúa nhỏ.
Từ khi hắn khỏi bệnh trở về công ty, công việc dồn dập, tồn đọng suốt thời gian qua làm hắn bận tối mắt tối mũi, không thoát ra được. Hai người chỉ thỉnh thoảng liên lạc qua điện thoại vào buổi tối muộn, nói vài câu nhớ nhung vội vàng rồi lại phải cúp máy.
Nhắc đến mới nhớ, từ lúc cô trọng sinh đến nay, hai người chưa lần nào phải tách ra lâu đến vậy mà không gặp mặt. Nỗi nhớ nhưng cồn cào dâng lên trong lòng.
Lâm Tuyết tặc lưỡi, tự mình bước vào cửa hàng mua cho mình một que kem dâu. Chân cũng mỏi rồi, cô vừa đi vừa nhấm nháp vị ngọt mát lạnh của kem, lòng thầm mong sớm được gặp lại người đàn ông của mình.
Về đến cổng biệt thự nhà mình. Lối vào rộng rãi được lát đá sạch sẽ, hai bên là vườn hoa được chăm sóc tỉ mỉ đang tỏa hương thơm ngát, tiểu cảnh suối nước nhân tạo chảy róc rách vui tai.
Lâm Tuyết ngậm que kem trong miệng để rảnh tay lấy chìa khóa mở cổng nhỏ. Cánh cổng sắt nghệ thuật nặng nề mở ra. Cô xoay người, tay lại cầm kem tiếp tục thưởng thức, lững thững bước vào sân.
Bất chợt, mắt cô mở to hết cỡ khi nhìn thấy trên lối vào, ngay dưới hiên nhà, có một bóng người đang đứng đó.
Ánh đèn vàng ấm áp từ hiên nhà hắt xuống, phác họa rõ nét dáng người cao lớn, vạm vỡ. Người đàn ông mặc bộ vest đen cắt may thủ công đầy lịch lãm, tôn lên bờ vai rộng và đôi chân dài miên man. Một tay hắn đút vào túi quần tây, tay kia cầm điện thoại, đang cúi đầu tập trung nghe ai đó nói chuyện, vẻ mặt nghiêm nghị, chăm chú nên không hề chú ý đến tiếng động Lâm Tuyết đi vào.
Dáng vẻ ấy, khí chất ấy… Không phải Chu Thanh thúc thúc, người mà cô đang ngày đêm mong nhớ thì còn ai vào đây nữa!
Niềm vui sướng vỡ òa, Lâm Tuyết không kìm được mà reo lên, vứt bỏ hết sự rụt rè, chạy vọt tới, ba bước thành hai như một con thỏ nhỏ nhìn thấy củ cà rốt yêu thích:
* “Chu thúc thúc!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận