Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ục… ục… ưm… khụ khụ!” Dịch Nhữ liên tục đẩy cánh tay của Hạ Cảnh Chiêu ra nhưng không làm gì được.

“Nếu tỉnh táo là đau khổ thì em đừng ngại thử chìm đắm trong biển mê. Trái lại, em sẽ nhận ra được bản chất của mình, tìm được dục vọng chân thật nhất.

Hạ Cảnh Chiêu nhìn Dịch Nhữ sặc sụa kịch liệt, anh cởi chiếc còng tay duy nhất có dây xích trên tay Dịch Nhữ xuống, anh lại đeo vòng bạc kim loại vào. Sau đó, Hạ Cảnh Chiêu ngồi xổm xuống trước mặt cô, nâng mắt cá chân của cô lên, lại đeo một chiếc xích màu bạc lê cổ chân đang được quấn băng vải,

Sợi xích không nhẹ, nhìn có vẻ rất mỏng nhưng vẫn ghì chân Dịch Nhữ, rồi khi kéo lê sẽ cảm nhận được sự tồn tại của nó một cách rõ ràng hơn, chỉ cần chạm vào sẽ nghe được tiếng kêu leng keng.

Hạ Cảnh Chiêu nhìn khắp người Dịch Nhữ với ánh mắt thỏa mãn, anh tin là cô không thể cởi bất kỳ thứ gì trên người xuống, nhưng trên cổ vẫn thiếu cái gì đó.

Trước khi chiếc vòng cổ mới mà anh đã đặt làm riêng được chuyển đến, anh xoa nhẹ lên đầu vai Dịch Nhữ, sau khi nghĩ ngợi, anh lại lấy chiếc vòng cổ trong hôn lễ ra đeo lên cho cô.

“Sau ba tháng mắt của em sẽ hồi phục, trong ba tháng tiếp theo, anh sẽ ở cạnh em, không rời đi dù chỉ một chút. Anh đã là chồng, cũng là chủ nhân của em rồi, trong thời gian này, tốt nhất là em nên làm một con thú cưng ngoan ngoãn, chuẩn bị làm tình với anh bất kỳ lúc nào đi.”

Sau khi Dịch Nhữ nghe xong, đôi mắt hoang mang chớp chớp, cô há miệng, nước bọt liên tục chảy ra, cô vô thức lùi về sau tỏ vẻ chống cự. Ánh mắt của Hạ Cảnh Chiêu trở nên u ám, anh kéo chiếc vòng cổ, sau gáy của Dịch Nhữ bị siết chặt đau đớn, cô bị ép ngồi yên cứng đờ trên tấm thảm, không thể tránh né.

“Xoay người lên, tách mông ra trước mặt anh.”

Dịch Nhữ không nghe.

Hạ Cảnh Chiêu mất kiên nhẫn, anh đứng dậy túm lấy gáy cô, ấn nửa người trên của cô lên giường. Sau đó, anh nâng hai đầu gối để hai chân cô tách ra, vểnh mông lên cao, lộ ra huyệt thịt trên tấm ga giường.

Dịch Nhữ cố gắng tránh né, nhưng rồi bị cánh tay rắn chắc mạnh mẽ đè xuống, “Đừng nhúc nhích.”

Hạ Cảnh Chiêu lạnh lùng nói, “Nếu em cử động, anh sẽ lại phạt em.”

Nói xong, Hạ Cảnh Chiêu thả cô ra, rời khỏi cơ thể cô, Dịch Nhữ xấu hổ nhắm mắt lại dù cô chẳng nhìn thấy gì, cô thấy may vì lúc này mình không thể thấy được sự nhục nhã của bản thân, rồi lòng thấp thỏm vì không biết có chuyện gì sắp xảy ra.

Dịch Nhữ vẫn chưa kịp suy nghĩ xem có nên làm gì không, hai ngón tay đã tách hoa huyệt của cô ra, sau đó, một quả cầu nhỏ trơn nhẵn ma sát lên âm đế và mép hoa huyệt, sau khi cọ xát vài lần thật nhanh, đột nhiên nó chui vào trong hoa huyệt.

“Ư a!”

Lần trước khi cô đi học, Hạ Cảnh Chiêu đã cho cô dùng thứ này, nhưng lần này khi nó vừa cắm vào, Dịch Nhữ cảm thấy cả người nóng ran ngay tức thì, không hề chậm rãi như lúc trước.

Chẳng lẽ là nó có liên quan gì đến thứ Hạ Cảnh Chiêu vừa cho cô uống?

Lúc này, Hạ Cảnh Chiêu vẫn đang nhét thứ gì đó vào hoa huyệt của cô, là một cái gậy rung lớn!

Trải nghiệm lần này hoàn toàn khác hẳn lần trước, cây gậy mềm từ từ bị ép vào bức tường thịt chật hẹp, nước dâm chảy ra ầng ậng, gậy thịt to lớn được bôi trơn, có thể cắm vào rất dễ.

Nhưng bây giờ gậy mát xa đã to hơn gậy lúc trước nhiều, Dịch Nhữ bắt đầu nhạy cảm, gần như là cô co rút run rẩy, lưng cong lên như con mèo phát tình, lại bị đè xuống.

Hạ Cảnh Chiêu dùng dây thừng buộc quanh eo Dịch Nhữ, dù đã được mài nhẵn nhưng hai sợi dây thừng hơi cứng vẫn ma sát vào giữa hai chân cô, được thắt nút ở cán gậy mát xa giữa hoa huyệt và cúc huyệt, sau đó, sợi dây màu vàng lại quấn lên lưng cô, tạo thành một chiếc giá đỡ gậy rung đơn giản và đầy gợi tình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận