Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Liên minh báo thù và Dự cảm chẳng lành
Sau khi rời khỏi quán cà phê, Hoắc Tiểu Đồng lập tức gọi điện cho Lan Nhược Tâm.
“Alo, Nhược Tâm à? Kế hoạch của chúng ta phải đẩy nhanh lên thôi. Mình không thể chờ đợi thêm được nữa!” Giọng cô ta rít lên qua điện thoại.
Lan Nhược Tâm ở đầu dây bên kia đang dưỡng da, nghe vậy thì nhếch mép cười đắc ý: “Sao thế? Con hồ ly tinh đó lại chọc giận gì đại tiểu thư của tôi à?”
“Đừng nhắc nữa! Nó không chỉ cướp anh trai mình, mà còn đang lăm le cướp luôn cả người mình thích. Mình muốn nó thân bại danh liệt, muốn nó biến mất khỏi thế giới này!”
“Bình tĩnh nào. Mọi thứ đã được sắp xếp ổn thỏa. Mình đã cho người cài bẫy em họ của nó – con bé Phỉ Đan Thuần đang làm việc ở công ty mình. Chỉ cần nắm thóp được con bé đó, Phỉ Y Hân sẽ phải ngoan ngoãn nghe lời chúng ta thôi. Đến lúc đó, cậu muốn hành hạ nó thế nào cũng được.” Lan Nhược Tâm nói, giọng điệu đầy vẻ tàn độc ẩn sau sự ngọt ngào giả tạo.
“Tốt lắm! Cậu làm tốt lắm, chị dâu tương lai!” Hoắc Tiểu Đồng cười ha hả, sự độc ác hiện rõ trên khuôn mặt xinh đẹp.
“Đừng gọi sớm thế, ngại chết đi được.” Lan Nhược Tâm giả vờ e thẹn, nhưng trong lòng sướng rơn.
Cùng lúc đó, Phỉ Y Hân đang hẹn gặp Phó Dĩnh tại một nhà hàng sang trọng. Cô vừa đi du lịch về, có mua quà cho anh và cô em họ Phỉ Đan Thuần.
“Hi, Phó Dĩnh!” Cô vẫy tay chào, nụ cười tươi tắn như ánh mặt trời.
Phó Dĩnh nhìn cô, lòng chùng xuống. Những lời nói của Hoắc Tiểu Đồng ban sáng vẫn văng vẳng bên tai anh. Anh quyết định phải cảnh báo cô.
“Y Hân, em có biết Hoắc Tiểu Đồng không?”
Phỉ Y Hân ngạc nhiên: “Biết chứ. Em gái của Hoắc Đông Thần. Sao thế? Cô ta lại gây sự gì à?”
Phó Dĩnh thở dài, kể lại cuộc gặp gỡ tình cờ và những lời bịa đặt của Hoắc Tiểu Đồng. Nghe xong, sắc mặt Phỉ Y Hân tối sầm lại, đôi mắt hiện lên tia sát khí lạnh lẽo.
“Cô ta dám nói em là tình nhân, là tiểu tam sao? Gan to thật đấy!”
“Tiểu Hân, anh nghĩ em nên cẩn thận với cô ta. Cô ta có vẻ rất ghét em.” Phó Dĩnh lo lắng nói.
Phỉ Y Hân cười lạnh: “Em không sợ cô ta. Em chỉ sợ cô ta giở trò hèn hạ sau lưng thôi. Mà lạ thật, sao giờ này Tiểu Thuần vẫn chưa tới? Con bé chưa bao giờ trễ hẹn cả.”
Cô nhìn đồng hồ, đã quá giờ hẹn 30 phút. Dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng. Cô vội vàng bấm số gọi cho em họ.
“Alo… chị Y Hân…” Giọng Phỉ Đan Thuần vang lên ở đầu dây bên kia, run rẩy và nghẹn ngào như đang khóc.
“Tiểu Thuần? Em sao thế? Có chuyện gì xảy ra à?” Phỉ Y Hân hoảng hốt hỏi.
“Em… em không sao… Chị đừng đến đây… Em không đến được đâu…” Nói rồi, điện thoại bị ngắt đột ngột.
“Tiểu Thuần! Alo! Alo!”
Phỉ Y Hân tái mặt. “Có chuyện rồi! Tiểu Thuần đang gặp nguy hiểm. Con bé đang làm việc ở Lan Vân Thiên… Lan Nhược Tâm! Chắc chắn là bọn chúng!”
Cô bật dậy, vơ lấy túi xách: “Phó Dĩnh, đi thôi! Đến Lan Vân Thiên ngay! Bọn chúng dám đụng đến em gái em, em sẽ cho bọn chúng biết thế nào là lễ độ!”
Phó Dĩnh cũng vội vàng đứng lên, chạy theo cô: “Anh đi với em!”
Chiếc xe lao vút đi trong đêm, mang theo cơn thịnh nộ của Phỉ Y Hân. Cuộc chiến thực sự bây giờ mới bắt đầu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận